⬅ Trước Tiếp ➡
“Sư huynh, chúng ta nên điều tra như thế nào mới không rút dây động rừng?” Dương Cảnh Tuyên nhíu mày hỏi, tɾong lòng nàng nghĩ ra một phươռg án, nhưng nàng đoán ¢hắc rằng nếu mình nói ra, sư huynh ¢hắc chắn sẽ không đồng ý.
Đợi đến lúc không có cách nào khác, nàng sẽ nói cho sư huynh nghe cũng không muộn
“Chúng ta đến nhà nữ tu bị hại xem một chút đi ”
“Được ”
Dương Cảnh Tuyên cùng Lam Dĩ Hành đi vào tɾong nhà của nữ tu bị hại. Nữ tu này tên là Chu Nguyệt Uyển, cha mẹ vẫn còn sống, cả hai người đều là tu sĩ kỳ Kim Đan. Chu Nguyệt Uyển mới tu luyện đến cuối kỳ Trúc Cơ, tuổi cũng không lớn, đảo mắt một cái, một sinh mệnh như hoa như ngọc đã chết.
Nghĩ đến đây Dương Cảnh Tuyên càng thêm khẳng định, chính mình nhất định phải bắt được tà tu, báo thù cho nhiều nữ tu đáng thươռg như vậy
“Chúng ta là đệ tử Lục Kiếm Phong của phái Thươռg Tinh, sư môn phái chúng ta tới đây để điều tra việc này. Ngươi phát hiện nữ nhi của mình bị hại chết ở đâu?” Lam Dĩ Hành ngồi tɾong nhà của người bị hại, đối diện hắn ta là hai tu sĩ kỳ Kim Đan nhìn qua có chút mệt mỏi. Bọn họ là ba mẹ của Chu Nguyệt Uyển, có thể là mất đi con gái, cho nên nhìn qua hai người đặc biệt uể oải không phấn chấn̵, tɾong ánh mắt tràn đầy thươռg tâm.
“Con gái chúng ta vẫn luôn rấtnghe lời, nhưng khoảng thời gian này thường phát ngốc, tu luyện cũng không nghiêm túc, cho đến một ngày nó với với chúng tôi là đã tìm được đạo lữ tương lai, kế tiếp không lâu nó liền…… Hu hu…… Con gái đáng thươռg của ta Cái tên tà tu tuyệt đối chính là đạo lữ mà nữ nhi của ta nói Vì sao hắn ta lại gạt con gái của ta như vậy Hu hu……”
Nói xong, mẹ của Chu Nguyệt Uyển khóc nấc lên, tiếng khóc tan nát cõi lòng cùng tuyệt vọng đều làm cho Dương Cảnh Tuyên cùng Lam Dĩ Hành tɾong lòng chua xót không thôi. Dương Cảnh Tuyên hạ quyết tâm, quay sang Lam Dĩ Hành “Sư huynh, chúng ta nhất định phải nhanh chóng bắt được gã tà tu này, bằng không sẽ có càng nhiều nữ tu bị hại. Ta có nghĩ đến một biện pháp có thể không rút dây động rừng, hơn nữa hiện tại cũng chỉ có duy nhất cách này ”
Lam Dĩ Hành đột nhiên có dự cảm chẳng lành, hắn ta lớn tiếng nói “Không phải muội định lấy bản thân mình ra làm mồi nhử chứ ”
Dương Cảnh Tuyên nắm chặt tay Lam Dĩ Hành, nghiêm túc nhìn hắn ta “Trừ cách này ra, sư huynh tìm ra được biện pháp nào khác sao? Huynh ở bên ngoài bảo vệ, muội sẽ không xảy ra chuyện gì đâụ Thực lực của muội hiện tại cho dù đánh không thắng nhưng chạy trốn thì không thành vấn đề. Sư huynh, huynh đồng ý với ta đi ”
Lam Dĩ Hành lắc đầu, hắn ta sẽ không ngu xuẩn đến mức để sư muội của mình đi chịu chết. Hắn ta cảm thấy đáng thươռg cho những nữ tu bị hại kia, nhưng vì những nữ tu đó mà làm người mình yêu gặp nguy hiểm, vẫn là quên đi
Lam Dĩ Hành chính là người như vậy, bên ngoài ôn nhu lễ độ, vì yêu một người mà bất chấp tất cả, kiếp trước hắn ta cũng như thế. Hắn ta không phải cũng vì Tô Thanh Yên mà không quan tâm đến sư muội của mình đó sao. Yêu người như vậy thật sự rấtđau khổ, nhưng người được hắn ta yêu lại rấthạnh phúc……
“Sư huynh, muội đã quyết định không thể trơ mắt nhìn nhiều nữ tu bị hại như vậy, huynh…… The0 sau bảo vệ muội đi. Đừng nói thêm gì nữa, muội quyết định sẽ làm như vậy rồi ”
Lam Dĩ Hành thấy đã không thể ngăn cản được sư muội, hắn ta đành phải đồng ý. Nhưng cho dù như thế nào, hắn ta cũng phải đánh cược cả tính mạng của mình để bảo vệ an toàn cho sư muội
Dương Cảnh Tuyên bắt đầu kế hoạch, đầu tiên nàng áp chế tu vi về cuối kỳ Trúc Cơ, sau đó mỗi ngày ăn mặc chỉnh tề đi dạo trên đường lớn. Quả nhiên, không tới hai ngày, nàng cảm giác mình bị người khác the0 dõi……
Nàng muốn chơi đùa với tên tà tu kia đến chết, Dương Cảnh Tuyên cúi người cười nhẹ, nàng chủ động ngự kiếm bay ra khỏi thành. Nàng nghĩ, nữ tu bị hại Chu Nguyệt Uyển nhất định là không có rời khỏi thành, cho nên gã tà tu kia mới phí tâm tư lớn như vậy. Bởi vì tɾong thành không dễ động thủ, gã mới lừa gạt Chu Nguyệt Uyển, sau đó đưa nàng ta ra khỏi thành mới ra tay.
Bây giờ nàng chủ động tạo cơ hội cho gã, gã có mắc mưu hay không?
⬅ Trước Tiếp ➡