Lần đầu tiên gặp mặt, Dương Cảnh Tuyên vẫn là một tiểu cô nương mặt mày lem luốc không đủ chất dinh dưỡng, nhưng bởi vì nàng tư chất rấttốt cho nên mới được sư phụ hắn nhận làm đệ tử nên mới trở thành sư muội của hắn.
Tiểu sư muội khi nào lại xinh đẹp như thế?
Hình như là năm tiểu sư muội mười lăm tuổi, nàng đã từ một người bình thường biến thành một cái tu sĩ kỳ Kim Đan, từ một tiểu cô nương gầy yếu biến thành một nữ tử có khuôn mặt xinh đẹp.
Lam Dĩ Hành cũng không biết là mình bắt đầu thí¢h Dương Cảnh Tuyên từ lúc nào, có lẽ là lần đầu gặp mặt, có lẽ là lần… Lần xảy ra chuyện kiều diễm vào đêm đó, hắn cho rằng mình sẽ vĩnh viễn ở cùng một chỗ với tiểu sư muội, hai người kết làm đạo lữ, nhất sinh nhất thế nhất song nhân.
Tuy rằng tiểu sư muội đối với hắn có chút như gần như xa, nhưng Lam Dĩ Hành vẫn yêu nàng sâu đậm.
Lần đầu tiên nếm được cảm giác đau lòng là khi nào?
Tiểu sư muội ánh mắt lạnh nhạt nhìn hắn, miệng nói muốn đi ra ngoài rèn luyện, kỳ thật chính là muốn rời khỏi hắn
Vì cái gì? Hắn đã làm gì sai sao?
Lam Dĩ Hành không biết, nhưng hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn Dương Cảnh Tuyên thoát khỏi tầm mắt của mình, chính bản thân chỉ có thể ở tɾong môn phái từng ngày từng ngày chờ đợi nàng trở về.
May mắn tiểu sư muội cuối cùng vẫn trở lại, trở lại bên cạnh hắn, hơn nữa những biểu cảm lạnh nhạt kia cũng không thấy đâu, hai người phiên vân phúc vũ, hưởng thụ hạnh phúc một đoạn thời gian.
Lần đầu tiên cảm thấy tuyệt vọng là khi nào?
Trơ mắt nhìn tiểu sư muội bị Ma Tôn bắt đi mà mình lại bất lực, loại tuyệt vọng này làm cho hắn hận không thể giết chết mình.
Ma Tôn thế nhưng lại yêu tiểu sư muội, hơn nữa còn tẩy đi ký ức của nàng, hai người giống như là vợ chồng bình thường sinh hoạt cùng một chỗ, sau khi tìm được Dương Cảnh Tuyên, tuy rằng tɾong lòng hắn vô cùng chua xót nhưng nhìn Dương Cảnh Tuyên buồn bã mất mát, tɾong lòng hắn cũng vô cùng đaụ
Hắn không thèm để ý đến những thứ đó, hắn chỉ hy vọng tiểu sư muội của mình có thể hạnh phúc. Nàng lại trở về bên cạnh hắn, hắn chưa bao giờ muốn nhìn Dương Cảnh Tuyên rời đi, hắn muốn ngày đêm ở cùng một chỗ với nàng, vĩnh viễn không chia lìa
Lần đầu tiên hắn cảm thấy ghen tị là khi nào?
Ma Tôn này Lam Dĩ Hành có thể không ngại, bởi vì đó là tình huống bất đắc dĩ mới phát sinh, còn Thuật Giáp Thế Kỳ thì sao?
Tiểu sư muội tɾong lúc rèn luyện lại quen biết Thuật Giáp Thế Kỳ, hơn nữa đã xảy ra quan hệ nam nữ thân mật nhất với hắn, điều này làm cho Lam Dĩ Hành ghen tị không thôi, vì sao tiểu sư muội không thể chỉ có một mình hắn?
Rõ ràng hai người đang yêu nhau nhưng Lam Dĩ Hành lại cảm thấy mình cách nàng càng ngày càng xa, hắn có thể rời như vậy bỏ nàng mà đi sao?
Không thể
Hắn không muốn rời khỏi Dương Cảnh Tuyên, hắn hèn mọn tình nguyện trở thành nam nhân đầu tiên của tiểu sư muội, nhìn qua khoan dung độ lượng chấp nhận Thuật Giáp Thế Kỳ, nhưng kỳ thật tɾong lòng ghen tị không chịu được, hận không thể làm Thuật Giáp Thế Kỳ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn mới tốt.
Hắn không biểu hiện ý tưởng đen tối này ra bên ngoài, chịu đựng nội tâm ghen tị cùng chua xót, hắn vẫn chấp nhận chậm rãi hình thành thói quen này khi ở chung, đơn giản là vì hắn yêu Dương Cảnh Tuyên, yêu hết thảy những gì thuộc về nàng.
Về sau nam nhân bên cạnh tiểu sư muội càng ngày càng nhiều, hắn trở thành người yếu nhất tɾong đó, nhìn những nam nhân ưu tú kia từng người đều yêu Dương Cảnh Tuyên, tɾong lòng hắn vừa kiêu ngạo vừa ghen tị.
Khi ghen tị đã trở thành thói quen, hắn lựa chọn dung nhập những đau xót kia vào tɾong cơ thể, làm cho nó biến thành một bộ phận của mình, có lẽ hắn rấtmay mắn khi iểu sư muội không vứt bỏ hắn, dù sao hắn là đạo lữ yếu nhất tɾong tất cả các đạo lữ của nàng.
Ghen tị sao? Tất nhiên là Có Đau lòng sao? Chuyện này rõ ràng là có
Nhưng phần nhiều lại là hạnh phúc và thỏa mãn, khi Dương Cảnh Tuyên gọi hắn một tiếng sư huynh, Lam Dĩ Hành cảm thấy cái gì hắn cũng có thể thỏa mãn nàng, đều có thể đáp ứng nàng