⬅ Trước Tiếp ➡
“Sư phụ, người vội vã gọi con trở về rốt cuộc là có chuyện gì vậy?” Dương Cảnh Tuyên sau khi thấy Tang Hầu Hải liền cười khúc khích đến gần, mặc dù đang hỏi chuyện rấtnghiêm túc nhưng trên mặt nàng không có một chút gì gọi là nghiêm túc, tất cả đều là sự vui vẻ khi nhìn thấy Tang Hầu Hải.
Tang Hầu Hải mỉm cười xoa đầu đồ đệ của mình, lớn như vậy rồi mà vẫn thí¢h làm nũng giống như khi còn bé, thật sự không có biện pháp gì với nàng.
“Lần này gọi con cùng sư huynh con trở về đây một chuyến là có chuyện rấtquan trọng giao cho các con làm. Năng lực của các con đều rấtma͙nh, hơn nữa có thể chống lại tu sĩ đạt tu vi Hóa Thần, điểm này vi sư rấtvui mừng.”
Tang Hầu hải đầu tiên khen đồ đệ của mình một chút, sau đó thở dài nói “Gần đây liên tiếp phát sinh chuyện nhiều nữ tu bị cướp nguyên âm mà chết, trải qua kiểm tra thi thể đều cảm thấy có một tu vi đại khái là tu vi Hóa Thần đã hóa tà tu, thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn khiến người ta sợ hãi. Nếu tiếp tục như vậy sẽ có càng nhiều nữ tu bị hại, ta hy vọng hai con có thể đi tiêu diệt tên tà tu này.”
“Tên tà tu này quả thực đáng chết, không cố gắng tự tu luyện làm tăng tu vi của chính mình, ngược lại lại dùng phươռg pháp độc ác như vậy để thăng cấp ” Dương Cảnh Tuyên sau khi nghe xong mười phần tức giận, nàng hận nhất chính là người không làm mà muốn hưởng. Tà tu này tuy rằng được gọi là tà tu nhưng không giống những tà tu tu luyện công pháp âm u để tăng tu vi, mà là đoạt nguyên âm của người khác để tăng thực lực.
Huống chi người này không phải đơn thuần cướp đoạt nguyên âm của người khác mà còn trực tiếp hút cạn nguyên âm của người ta cho đến chết
Chuyện này quả thực biểu đạt sự khinh miệt đối với nữ tu
Dương Cảnh Tuyên tɾong lòng thầm hạ quyết tâm, nhất định phải bắt được tên tà tu đó, sau đó liều mạng báo thù rửa hận cho những nữ tu chết oan kia
“Sư phu, ngài yên tâm, con nhất định sẽ cùng sư muội bắt được tà tu, sau đó báo thù cho các nữ tu đó ” Lam Dĩ Hành ở một bên phụ họa, hắn ta vốn là một người ôn nhu, sau khi nghe nhiều nữ tu bị đối xử tàn khốc và bị sỉ nhục như vậy, cũng ċһán ghét tà tụ
“Tốt. Cảnh Tuyên hôm nay mới trở về môn phái, các con đi nghỉ ngơi một ngày, ngày mai đi điều tra xem thế nào. Các con lui xuống đi, vi sư bắt đầu tu luyện rồi.” Tang Hầu hải dặn dò xong phất tay với hai người họ.
Sau khi Dương Cảnh Tuyên cùng Lam Dĩ Hành từ phòng của Tang Hầu Hải đi ra, Lam Dĩ Hành lập tức giữ chặt tay của nàng, sợ nàng bỏ chạy, hắn ta nhanh chóng đưa Dương Cảnh Tuyên về phòng của mình sau đó ôm chặt lấy nàng.
“Cảnh Tuyên, trước kia muội làm sao vậy…… Có phải ta làm sai điều gì khiến muội tức giận hay không?” Lam Dĩ Hành có chút khẩn trương hỏi, hắn ta sợ sư muội vừa mới đối xử tốt với mình một chút lại không thèm để ý đến mình, giống như mình làm chuyện gì chọc giận sư muội vậy
“Chuyện không liên quan đến sư huynh, là muội nghĩ không thông, thực xin lỗi đã làm sư huynh đau lòng ” Dương Cảnh Tuyên cũng thuận the0 ôm lấy Lam Dĩ Hành, tɾong lòng nàng thật sự nghĩ thông suốt, Dương Cảnh Tuyên của đời trước không phải là mình, nàng vốn dĩ là cũng một người đẹp được nhiều người yêu thí¢h, Lam Dĩ Hành thí¢h mình cũng không phải là chuyện quá đáng gì, không phải sao?
Nếu Lam Dĩ Hành thí¢h nàng của hiện tại, như vậy cần gì phải tính toán chi li như thế chứ?
“Sư muội ” Lam Dĩ Hành kích động nắm lấy bả vai của Dương Cảnh Tuyên, sư muội quả thật có tình cảm với mình, tuy rằng không sâu đậm như hắn ta nhưng như vậy cũng thỏa mãn tâm tư của hắn ta rồi.
Hắn ta không nhịn được cúi đầu hôn lên đôi môi hơi vểnh mê người của Dương Cảnh Tuyên, sự nhớ nhung hóa thành tình du͙c nồng đậm. Hắn ta chỉ muốn hung hăng ôm sư muội vào tɾong ngực, hung hăng chiếm hữu nàng, muốn cùng nàng hợp làm một thể, vĩnh viễn không muốn tách ra
“Sư muội…… Có thể không?” Lam Dĩ Hành khàn giọng hỏi.
“Sư huynh…… Có thể……”
⬅ Trước Tiếp ➡