⬅ Trước Tiếp ➡
Dương Cảnh Tuyên vui sướng cùng Thuật Giáp Thế Kỳ du ngoạn một đoạn thời gian, hắn vô cùng thân sĩ lại ôn nhu, cùng hắn ở chung một chỗ cảm giác kỳ thật rấttốt nhưng hôm nay nàng không thể không cùng Thuật Giáp Thế Kỳ tách ra.
Không có nguyên nhân gì khác mà bởi vì sư phụ Tang Hầu Hải của Dương Cảnh Tuyên lại phá lệ truyền âm cho nàng, âm thanh tɾong lần truyền âm này có chút nôn nóng.
“Cảnh Tuyên, con còn ở bên ngoài du ngoạn sao? Nhanh trở về môn phái, gần đây bên ngoài không an ổn, vi sư có chuyện quan trọng muốn cho con cùng sư huynh của con đi làm, sau khi nhận được truyền âm của vi sư lập tức trở về môn phái.”
Thuật Giáp Thế Kỳ đứng bên cạnh Dương Cảnh Tuyên cũng có thể nghe được, hắn có chút không nỡ nhìn nàng. Đoạn thời gian gần đây quan hệ giữa hắn và Dương Cảnh Tuyên đã trở nên thân mật hơn rấtnhiều nhưng hiện tại Cảnh Tuyên lại nhận được truyền âm của sư phụ mình.
Như vậy, khẳng định nàng nhất định phải trở về môn phái, chứng tỏ rằng hai người phải xa nhau một thời gian. Thuật Giáp Thế Kỳ nghĩ đến việc này buồn bã không thôi……
“Cảnh Tuyên…… Ta không nỡ xa nàng……” Chờ Dương Cảnh Tuyên trả lời truyền âm của sư phụ, lúc này quay đầu lại liền thấy vẻ mặt lạnh lùng nhưng có chút đáng thươռg của Thuật Giáp Thế Kỳ nhìn mình.
Dương Cảnh Tuyên thấy lòng mình mềm nhũn nhưng lệnh của sư phụ nàng không dám không nghe, đành phải ôn nhu an ủi Thuật Giáp Thế Kỳ “Chờ ta làm xong chuyện mà sư phụ giao phó sẽ lập tức tới tìm chàng có được không?”
“Vậy nàng có nhớ đến ta không?”
Sau khi Dương Cảnh Tuyên nghe được câu hỏi của Thuật Giáp Thế Kỳ, nàng cười xinh đẹp, không nghĩ tới hắn ở cùng một chỗ với mình lâu ngày lại thí¢h làm nũng như thế, nhưng nàng lại rấthưởng thụ sự ỷ lại của hắn đối với nàng.
Dương Cảnh Tuyên vươn hai tay ôm lấy e0 Thuật Giáp Thế Kỳ, cả người dính chặt vào người của hắn “Ta nhất định sẽ nhớ chàng, chàng cũng phải nhớ ta nha, chờ ta trở lại tìm chàng ”
Hai người ôm nhau lưu luyến không rời nhưng mà thời gian có hạn, Dương Cảnh Tuyên rốt cuộc cũng buông Thuật Giáp Thế Kỳ ra, sau khi từ biệt, nàng dẫm lên phi kiếm bay về phía môn phái.
Chỉ là hai người không ngờ tới, sự chờ đợi này chính là rấtlâu……
Trên đường về, Dương Cảnh Tuyên cứ suy nghĩ là chuyện gì khiến sư phụ bắt buộc mình phải trở về như vây? Thật sự có việc quan trọng muốn nàng cùng sư huynh đi làm sao?
Nghĩ đến sư huynh, Dương Cảnh Tuyên cảm giác đầu mình như to ra, nàng bên nay có mối quan hệ không rõ ràng với sư huỳnh, bên kia cùng với Thuật Giáp Thế Kỳ phát sinh quan hệ, thậm chí hai người còn có một đoạn thời gian ngọt ngào ở bên nhau còn sư huynh đang còn ở môn phái chờ nàng giải thí¢h. Dương Cảnh Tuyên đột nhiên cảm thấy mình có lỗi với Lam Dĩ Hành.
Nhưng nàng suy nghĩ vô cùng đơn giản rằng nam nhân này là của nữ chính, nàng lại thấy có điểm tiếp nhận được……
Đó chỉ là ý nghĩ tɾong đầu của nàng, nhưng lúc trở về môn phái, chứng kiến nam tử chờ đợi mình lúc mình biến mất kia……
Trong mắt của Lam Dĩ Hành tất cả đều là sự yếu ớt, đại huynh trưởng trước kia ôn nhu như nước, anh tuấn tiêu sái hiện tại lại trở nên tiều tụy, cả người bày ra loại tinh thần sa sút. Dương Cảnh Tuyên sau khi thấy được tɾong lòng có chút chua xót.
Nàng vẫn có chút thí¢h hắn ta, rốt cuộc hai người từ nhỏ lớn lên cùng nhau, Lam Dĩ Hành làm bạn với nàng, đối xử với nàng rấttốt……
Nàng vội vàng tiến đến nắm tay Lam Dĩ Hành, lẩm bẩm nói “Sư huynh……”
“Sư muội…… Sư muội…… Muội rốt cuộc cũng trở về rồi……”
Dương Cảnh Tuyên nhìn hốc mắt có chút đỏ của Lam Dĩ Hành, nhịn không được ôm lấy hắn ta, sau đó ghé vào tai và nói “Sư huynh…… Không làm huynh thất vọng…… Muội đã trở về rồi……”
Lam Dĩ Hành thấy Dương Cảnh Tuyên ôm lấy mình, tɾong lòng thỏa mãn, thì ra sư muội vẫn không vứt bỏ hắn ta lại một mình.
Xem như tạm thời vứt bỏ những hiềm khích lúc trước, hai người sóng vai cùng nhau đi đến phòng của Tang Hầu Hải.
⬅ Trước Tiếp ➡