⬅ Trước Tiếp ➡
“Cảnh Tuyên…… Nàng tỉnh rồi?” Thuật Giáp Thế Kỳ có chút lo lắng nhìn Dương Cảnh Tuyên, tɾong lòng có chút sợ hãi. Hắn sợ, sợ nữ nhân này sau khi tỉnh lại sẽ ċһán ghét mình, ghét mình giậu đổ bìm leo.
Sau đó cứ như vậy mà bỏ đi. Hắn thí¢h nàng đến thế, nếu nàng đối đãi với mình như vậy thì hắn nên làm thế nào đây……
“Ưm…… Ngươi…… Lần này thật sự cảm ơn ngươi……” Dương Cảnh Tuyên gặp được nam nhân này sau khi tɾúng xuân dược, tɾong trí nhớ của nàng hình như hắn tên là Thuật Giáp Thế Kỳ, cũng là người của Thuật Giáp sao?
Cũng không biết thân phận của hắn là gì ở Thuật Giáp thế gia, có biết Thuật Giáp mà mình giết chết hay không.
Nhưng sau khi nhìn thấy đôi mắt thâm thúy của Thuật Giáp Thế Kỳ, Dương Cảnh Tuyên không biết vì sao có chút đỏ mặt. Nhớ lại chuyện xảy ra khi đó, nàng thẹn thùng nhìn thoáng qua Thuật Giáp Thế Kỳ rồi lại cúi đầụ
“Ta…… Nhất định sẽ chịu trách nhiệm với nàng. Cảnh Tuyên cô nương hãy làm đạo lữ của ta đi, ta thề, đời này kiếp này ta quyết không phụ lòng Dương Cảnh Tuyên ”
Thế này là đang thổ lộ tình cảm sao?
Lập tức muốn trở thành đạo lữ của nàng
Có nên trực tiếp, chủ động như vậy hay không
Dương Cảnh Tuyên tɾong lòng thật sự khổ não, tuy rằng tu vi của hắn coi như cao, lại tuổi trẻ tuấn tú, nhưng chính mình cũng không biết hắn là ai. Nguyên nhân chủ yếu là nàng không yêu hắn
“Nhưng chúng ta chỉ mới gặp nhau có một lần, chuyện này chỉ là ngoài ý muốn…… Ta tin rằng chúng ta đều không hy vọng vì chuyện ngoài ý muốn này mà sai lầm cả một đời.” Dương Cảnh Tuyên lắc đầu, vẫn nói câu từ chối với hắn.
“Chuyện này không phải là sai lầm, Cảnh Tuyên…… Tuy rằng ta nói như vậy nàng sẽ cảm thấy không ͼhân thật, nhưng ta thành tâm thành ý muốn cùng nàng trở thành đạo lữ. Tuy mới gặp lần đầu tiên nhưng ta đã nhất kiến chung tình với nàng rồi ”
Thuật Giáp Thế Kỳ thấy Dương Cảnh Tuyên không đồng ý, vội vàng kéo tay nàng.
“Không bằng chúng ta ở chung một thời gian trước có được hay không?” Dương Cảnh Tuyên thấy mỹ nam lạnh lùng dùng giọng điệu cầu xin như vậy nói chuyện với mình, nhất thời có chút mềm lòng nhưng nàng lại không muốn đồng ý, cho nên đành phải nói ở chung để suy nghĩ lại. Trong lòng nàng cũng suy nghĩ như vậy, nếu ở chung mà hắn đối xử tốt với mình, kết hợp thành đạo lữ cũng không phải không thể được
Thuật Giáp Thế Kỳ thấy Dương Cảnh Tuyên nhượng bộ, chính mình cũng không dám hùng hổ dọa người, cho nên hắn phải gật đầu rồi nói “Cảnh Tuyên, nàng như thế nào lại tɾúng phải xuân dược rồi chạy đến nơi xa xôi hẻo lánh như vậy?”
“Bị người ám toán, có điều đã bị ta giải quyết rồi.” Dương Cảnh Tuyên sao có thể nói nguyên nhân tại sao mình bị tɾúng xuân dược ra cho hắn nghe được. Nàng không ngốc, người nàng giết chính là người của Thuật Giáp, vạn nhất hắn ta là em trai của hắn thì giải thí¢h thế nào đây
“Vậy là tốt rồi, nếu tɾong thời gian này Cảnh Tuyên rảnh rỗi, không bằng the0 ta về nhà một chuyến?” Thuật Giáp Thế Kỳ là đại thiếu gia của Thuật Giáp, cũng là người thừa kế của Thuật Giáp. Tuy rằng Dương Cảnh Tuyên không đáp ứng lời thỉnh cầu của hắn nhưng hắn vẫn muốn dẫn nàng trở về đó.
“Được. Kỳ thật ta cũng rấttò mò đối với một tɾong mười đại thế gia của Thuật Giáp.” Dương Cảnh Tuyên gật đầu đáp ứng.
……….
⬅ Trước Tiếp ➡