Trên chính đường, lão phu nhân ngồi ở vị trí cao, tay cầm chén chè hạt sen, trước tiên nói đến chuyện hôn sự của Tạ Hàn Chiếu “Hôm qua bàn chuyện hôn sự cho Hàn Chiếu vẫn chưa có kết quả, việc hôn nhân của nó, ngươi còn phải để tâm hơn nữa.”
Đại phu nhân vội đáp “Mẫu thân nói phải, con đã bảo người soạn lại danh sách, lát nữa con sẽ chọn kỹ vài người hợp mắt hơn.”
“Ừ, ngươi là mẫu thân, trong lòng có tính toán là tốt rồi.”
Đại phu nhân nghiêng đầu ra hiệu cho cô nương phía saụ
Lục Nhã lập tức hiểu ý, đứng dậy thi lễ với lão phu nhân “Nhã nhi vấn an lão phu nhân.”
Đại phu nhân tươi cười giới thiệu “Mẫu thân, đây là cô nương bên nhà mẹ đẻ con, từ nhỏ đã đọc nhiều thi thư, tính tình cũng trầm ổn. Con nghĩ sau này khi Hàn Chiếu thành thân, có thể đưa nàng vào viện làm thiếp, mẫu thân thấy sao?”
Chúc Diệu Thanh âm thầm đánh giá Lục Nhã một lượt.
Đích xác là một mỹ nhân.
Mấy hôm trước nàng đã nghe nói có một biểu cô nương vào phủ, đại phu nhân vẫn chưa cho ra mặt, thì ra là đã có toan tính từ trước.
Lão phu nhân đặt chén chè sen lên bàn, đưa mắt nhìn thiếu nữ đang đứng giữa đường.
“Ừ, cũng được, năm nay Hàn Chiếu đã hai mươi, trong phòng không có thông phòng, cũng chưa có thiếp, nếu trước ngày cưới đưa người vào cũng chẳng sao.”
Đại phu nhân gật đầu “Mẫu thân nói phải, dù gì nó cũng còn trẻ, trong viện sớm có người chăm sóc cũng tốt.”
Chúc Diệu Thanh nghe vậy chỉ thấy buồn cười.
Lục Nhã cảm tạ lão phu nhân và đại phu nhân xong liền ngoan ngoãn ngồi xuống.
Chẳng bao lâu sau, Nhị phòng và Tam phòng cũng lần lượt đến.
Tạ Hàn Chiếu vừa hạ triều sớm, người còn mặc nguyên bộ triều phục màu đỏ, theo sương sớm bước vào.
Sau khi hành lễ, ánh mắt hắn lướt qua Chúc Diệu Thanh đang ngồi ở góc phòng, nàng đang cầm chén chè sen, từng thìa từng thìa chậm rãi ăn.
Trên người nàng là chiếc váy lụa trắng nhã nhặn, tóc dài vấn thành búi đơn giản, cài một chiếc trâm bạc. Dáng vẻ tuy giản dị, nhưng chẳng thể che giấu dung mạo rực rỡ như hoa phù dung.
Trong phòng, phần lớn mọi người đều đang nói chuyện hôn sự của Tạ Hàn Chiếụ
Lão phu nhân liếc mắt nhìn về phía Chúc Diệu Thanh, đột nhiên nói “Diệu Thanh rảnh rỗi không việc, mấy hôm nay cũng giúp bà mẫu chuẩn bị chuyện hôn sự của Hàn Chiếu đi, đừng cứ ru rú trong viện không ra ngoài.”
Chúc Diệu Thanh vốn đang thả hồn đi đâu, bị một câu này kéo về thực tại.
Nàng đâu phải không thích ra ngoài, rõ ràng là có người không muốn nàng ra ngoài mà thôi.
Nàng khẽ nhìn đại phu nhân dò hỏi.
Vẻ mặt đại phu nhân bình thản, không có ý phản đối, nàng mới dịu giọng đáp “Vâng, Diệu Thanh sẽ giúp bà mẫu lo liệụ”
Lúc nói lời này, nàng cảm giác Tạ Hàn Chiếu như có như không liếc mắt nhìn mình.
Ánh mắt hắn lạnh lẽo khiến gáy nàng lạnh buốt.
Chúc Diệu Thanh chỉ làm như không nhận ra, vẫn giữ dáng vẻ ngoan ngoãn yếu mềm.
Nhị phu nhân từ xa liếc nhìn nàng, nửa cười nửa không “Tuy Diệu Thanh không thích ra ngoài, nhưng cũng chẳng ngăn nổi người khác tự chui vào viện của nàng.”
Bà ta lấy khăn che miệng cười, ánh mắt dừng lại trên người Chúc Diệu Thanh một vòng.
Câu ấy vừa dứt, cả phòng đều quay lại nhìn nàng.
Đủ mọi ánh mắt dò xét đổ dồn về.