⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Trà coi trọng vẫn là mình, mà không phải anh ta!
Anh đối xử Tô Trà có thể như đối xử với một con chó, kêu thì đến đuổi thì đi, mà Tô Trà lại đối với người đàn ông kia tránh không kịp.
Nhưng bây giờ, ánh mắt Tô Trà đơn giản là đang nhắc nhở anh, ý nghĩ này đã đã biến thành một chuyện cười.
Anh duy nhất có thể nghĩ đến, chính là tối hôm qua người đưa Tô Trà trở về, có thể chính là người đàn ông kia.
Anh ta khẳng định ra tay với Tô Trà, mới một buổi tối mà thôi, Tô Trà liền trở mặt vô tình, lẽ nào công phu trên giường của anh ta tốt như thế sao?
Đồng thời ngay cả hôn môi, mình và Tô Trà đều chưa từng có! Cứ như thế bị nhanh chân đến trước!
Sự phẫn nộ trong lòng Địch Diệu, thật giống như đồ vật mình vốn coi trọng bị người khác chia sẻ vậy, con mắt đều muốn bốc cháy, thậm chí không quan tâm Tô Trà không hề trả lời, anh đột nhiên nhào tới, dường như là muốn phải bắt được Tô Trà: "Em chính là thích anh ta có đúng hay không, đồ tiện nhân lẵng lơ trăng hoa này!"
Anh ta đột nhiên trở mặt, dọa cho Tang Thi Thi bên cạnh đều nhảy một cái thật mạnh.
Tô Trà nhẹ nhàng nghiêng người một cái, trực tiếp liền lóe qua bắt giữ Địch Diệu, ở thời khắc anh tức giận, giễu cợt nói: "Nói tôi sao? Anh và Tang Thi Thi tình hình thế nào là cho rằng tôi thật sự không biết đúng không?"
Một câu nói, khiến cho Tang Thi Thi kinh ngạc vạn phần, Địch Diệu cũng bị kích không ứng phó kịp, anh ta nhất thời dừng lại, không muốn bắt Tô Trà nữa, tức đến nổ phổi: "Em chớ nói lung tung, anh và Thi Thi có cái gì? Em chính là muốn nói xấu chúng ta, để rửa sạch chính em! Em lén sau lưng anh đạp hai thuyền..."
"Tùy tiện đi." Tô Trà thiếu kiên nhẫn: "Anh muốn cảm thấy tôi lừa dối cũng được, dù sao chúng ta bây giờ chính là chia tay, tiền 1 vạn tệ anh nợ tôi kia, lúc nào trả?"
Lúc cô nói câu này, chầm chậm lùi tới bên máy may mới mua, phía trên đó có đặt một thanh gỗ mảnh hình vuông dài một mét.
Có lẽ là lấy ra từ một ngôi nhà bị tháo dỡ nào đó, vừa nãy cô cũng là nhìn thấy trong gian nhà thanh lý, thấy còn có chút phân lượng nên liền đặt ở đây, Tô Trà chậm rãi nắm chặt nó, cũng không có làm Địch Diệu và Tang Thi Thi nhìn ra cái gì.
Địch Diệu sớm đã bị một câu nói đột nhiên xuất hiện của Tô Trà dời đi sự chú ý: "Cái gì? Anh nào có nợ tiền em?"
Biểu cảm anh ta biến đổi, lập tức liền phủ nhận: "Anh không có nợ tiền em!"
"Chính anh mượn tôi bao nhiêu tiền trong lòng anh biết rõ, tôi đếm giúp anh là 10 ngàn, anh trả, hay là không trả đây?"
Lúc nói câu này, giọng điệu Tô Trà đã có chút không đúng, chỉ là Địch Diệu vẫn không có phát hiện.
Anh cảm thấy quả thực là rất tức cười, Tô Trà nhắc tới tiền còn buồn cười hơn là nói chia tay: "Tô Trà, anh thấy em quả thực chính là điên rồi, anh làm sao có khả năng nợ tiền em chứ? Cái kia đều là chính em tự nguyện cho anh!"
Câu nói này của Địch Diệu vừa rơi xuống, động tác Tô Trà đột nhiên hung hăng nhanh chóng vung tay lên, cây gậy trong tay nhanh như một tia chớp, trực tiếp đánh lên xương đùi nhỏ của Địch Diệu.
"Ầm!"
"A! ! ! ! ! ! ! ! !"
Giọng nam tan nát cõi lòng, truyền khắp cả phòng nhỏ.
Chính văn Ký tên
"A! ! !"
Tang Thi Thi cũng theo đó kêu thành tiếng chói tai, dù là ai cũng không nghĩ đến.
Tô Trà như một người điên, liền trực tiếp cầm gậy đánh người.
Cây gậy kia nhìn là bằng gỗ, không phải đúc bằng sắt thép, nhưng đánh vào trên xương đùi người khác, vẫn là đau xót ruột.
Địch Diệu kêu thảm thiết qua đi, sắc mặt biến trắng bệch, mồ hôi lạnh liền trực tiếp xông ra, xương đùi đau nhức, cả người anh ta trực tiếp đau khổ ngã trên mặt đất.
Tang Thi Thi đều bị doạ mơ hồ.
Lúc này lại nhìn Tô Trà, khuôn mặt nào còn có nhu hòa như vừa rồi, trong đôi mắt cô đều là hung ác doạ người: "Tôi là tự nguyện? Anh lặp lại lần nữa tôi là tự nguyện? Lúc trước vay tiền nói thật dễ nghe, bây giờ muốn anh trả tiền lại coi như không biết."
Hung ý trong ánh mắt cô là rõ ràng như vậy, giọng điệu lại càng ngày càng nhẹ, cô chậm rãi ngồi xổm xuống, để sát mặt vào Địch Diệu đang sắc mặt trắng bệch ngồi trên đất: "Địch Diệu, anh cảm thấy là chân anh quan trọng, hay là tiền quan trọng? Anh không trả tiền lại, tôi liền trực tiếp cắt chân anh!"
Dòng năng lượng lạnh chui thẳng vào cốt tủy, một người đàn ông lớn như Địch Diệu, lại bị dáng vẻ của cô làm cho hoàn toàn kinh hãi, hơn nữa Tô Trà đánh lần này hoàn toàn không lưu tình, dù cho bây giờ cô không có khí lực gì, một cái côn gỗ đánh vào trên đùi cũng không phải chơi vui.
Địch Diệu run lập cập lui về phía sau: "Tô... Trà, em điên rồi... Em điên rồi... ! !"
Tang Thi Thi rốt cục cũng hoàn hồn, nhưng mà nhìn thấy dáng vẻ Tô Trà cầm gậy gỗ trong tay thì cô căn bản là không dám tới gần, chỉ ở bên cạnh rít gào: "Tô Trà, cô điên rồi! ! Chúng ta phải báo cảnh sát!"
"Cô lại nói một câu thử xem!"
Tô Trà bị tiếng rít chói tai của Tang Thi Thi làm cho đau đầu, cô cầm gậy chỉ vào Tang Thi Thi, Tang Thi Thi nhất thời lại như là bị người bóp cổ, lập tức dừng rít gào lại, cả người run cầm cập, xem ra lại có chút khôi hài.
Cô bình thường cũng chỉ là giở một vài thủ đoạn nhỏ, Tô Trà không phân nặng nhẹ trực tiếp ra tay đánh như vậy, cô nào dám tiếp nhận.
Cô và Địch Diệu đều sợ hãi không nhẹ, lúc này dáng vẻ Tô Trà cầm gậy gỗ quả thực như ác ma trên đời, ý cười nơi khóe môi cô xem ra cũng làm cho người cực kỳ lạnh lẽo: "Lần này chỉ là một bài học. Địch Diệu, bây giờ tôi hỏi lại anh một lần, anh đến cùng có trả tiền hay không?"
"Tôi..." Cơ thể Địch Diệu run lên, vừa định nói một câu, liền nhìn thấy cây gậy trong tay Tô Trà lại dương lên.
"Tôi trả, tôi trả!"
Anh kêu thảm thiết, bởi chân đau nhức, bây giờ anh liền đứng lên không nổi, càng không nói đến việc đi giành cây gậy trong tay Tô Trà.
Bình thường nhìn anh kiên cường còn biết đánh nhau chơi bóng rổ, kì thực là không có gì để dùng, dễ như ăn cháo liền bị Tô Trà khống chế cục diện.
Trong tròng mắt Tô Trà bỏ qua một tia tiếc nuối.
Nếu như Địch Diệu kiên trì một hồi, cô còn có thể lại tiếp tục đánh.
⬅ Trước Tiếp ➡