⬅ Trước Tiếp ➡
Hơn nữa dựa theo cốt truyện trong cuốn sách, con gái của cô gái mà Tống Chiêm Cương thích hoàn toàn không phải của anh ta, sau này bọn họ cũng không sinh thêm đứa nhỏ nào khác.
Chờ đến sau khi tuổi tác của anh ta lớn hơn, rất muốn thân thiết với hai đứa con trai, chỉ đáng tiếc chúng đã sớm thất vọng tột cùng với anh ta từ lâu, một đứa thì coi anh ta như kẻ thù, còn một đứa chẳng coi anh ta là cái gì.
Chờ tới sau khi anh ta biết con gái không phải con của anh ta, cho dù anh ta có khóc lóc thảm thiết, ăn năn hối cải với con trai cũng chẳng nhận được sự tha thứ.
Kiếp này cô sẽ đưa hai đứa con của mình thoát khỏi gông cùm xiềng xích trong cốt truyện ban đầu, sống cuộc sống hạnh phúc của chính mình, tránh xa gia đình kia của nữ chính, làm cho những nhân vật phản diện khác không có cơ hội chơi đùa một màn máu chó với nữ chính được.
Bí thư Tống còn muốn thuyết phục Khương Vân đừng xúc động, nhưng đã bị Tống Chiêm Cương cướp lời đáp ứng "Một lời đã định, đổi ý cũng vô dụng "
Đánh đổi hai đứa con trai để lấy được sự bình yên cùng người phụ nữ mình yêu mến, vậy cũng đáng
Anh ta còn muốn Khương Vân giơ tay lên thề, Khương Vân cũng chẳng thèm nhìn anh ta.
Đưa con trai đi, ly hôn thành công
Khương Vân cảm giác cả người bỗng nhiên nhẹ cả đi, giống như ngọn núi lớn đè trên vai đã được vứt ra ngoài.
Cô nói "Nếu như vậy, cái nhà này cũng phải chia chút chứ."
Bà Tống giậm chân mắng "Đã ly hôn rồi thì cút đi, còn muốn chia nhà của tao sao, mẹ nó mày nằm mơ à?"
Bí thư Tống "Bà đừng có kích động, con dâu gả đến đây cũng đã nhiều năm như vậy, bắt đầu làm việc nấu nướng hầu hạ người già trẻ nhỏ, không có công lao cũng có khổ lao. Hiện tại cũng ly hôn rồi, khẩu phần ăn cùng với dụng cụ của cô ấy đều ở đây, cái gì nên chia vẫn phải chia cho cô ấy."
Bà Tống vẫn không chịu "Mới qua năm mới mọi người cũng chưa chia đồ ăn, chia cho cô ta cái gì?"
Bà ta đang cố ý muốn làm khó dễ, bởi vì quy định của lữ đoàn là đồ ăn năm trước tránh để thành đồ ăn năm nay, đồ ăn năm nay tránh để làm đồ ăn năm saụ
Bà ta bắt đầu càn quấy, nói cái gì mà năm đầu tiên Khương Vân tới đây không mang theo đồ ăn, đều ăn đồ của nhà bà ta, bây giờ cút đi cũng không thể mang theo được.
Bí thư Tống trực tiếp vả mặt bà ta "Thế sao được? Tôi chủ trì việc ly hôn này, các người muốn muốn tôi trực tiếp đuổi ba mẹ con nhà họ đi sao? Muốn để cho mọi người chọc cột sống tôi chắc, nói rằng Tống Chiêm Cương của nhà họ Tống ỷ thế hiếp người, còn bí thư Tống bắt nạt cô nhi góa phụ sao?"
Nói ra cô nhi góa phụ, bí thư Tống thực sự cũng tức giận không ít.
Bà Tống điếng người.
Bí thư Tống có một tật xấu, không thể bị đói, một khi đã đói bụng thì tính tình sẽ không tốt. Ông cũng không đợi gì nữa, lập tức nói ông Phúc lấy cuốn sổ phân chia công việc ra, gảy gảy bàn tính, tiếp theo phân chia đồ ăn còn lại cho Khương Vân cùng tụi nhỏ.
Ngoại trừ phân chia phần ba cho ba mẹ con, ông còn dựa theo phần công việc của Khương Vân chia cho cô tám tệ, trước đây bà Tống không chia cho cô một xu, hiện tại cũng phải đưa ra.
Bà Tống đau như mất từng miếng thịt, sống chết không chịu đưa chỉ nói trong nhà không có tiền, còn muốn lấy lại của Tiểu Hà hai tệ.
Bí thư Tống chậm rãi thay đổi tính tình, xụ mặt lại "Nếu các người không có cũng không sao, trước đó lữ đoàn đã nói rồi, sẽ trừ vào khẩu phần ăn năm nay của các người."
Mẹ nó, trị không được các người tôi đây thành trứng ba ba.
⬅ Trước Tiếp ➡