Bà Tống vội giành qua “Tiểu Hải, Tiểu Hà, các cháu sống cùng bà nội có được không. Cha gửi lương về, nội mua thịt cho các cháu ăn, mua kẹo đường, kem cây, kẹo hồ lô, còn mua xe ô tô đồ chơi, súng, mua thật nhiều truyện tranh cho các cháụ Đợi các cháu lớn rồi sẽ đưa các cháu vào thành phố đi học, có được không?”
Bà ta càng nói càng kích động, gương mặt cũng phát ra ánh sáng rực rỡ, nói tới mức bà ta còn tin mà.
Bà Ta biết Tiểu Hải thích súng và ô tô đồ chơi, Tiểu Hà thích truyện tranh, còn có thịt với kẹo, có đứa trẻ nào không thích chứ?
Vừa dỗ dành vừa chắc chắn rồi
Tiểu Hải không để ý tới bà ta, chỉ căm phẫn trừng mắt nhìn Tống Chiêm Cương, trong đôi mắt to đen nhánh giống như có dòng dung nham đang sôi trào.
Khương Vân nhìn chằm chằm hai đứa con không chớp mắt, trong đầu quanh quẩn những tình tiết khiến người ta căm ghét, cổ họng cô khó chịu như có bông chắn lại “Tiểu Hải, Tiểu Hà…”
Đối với bọn nhỏ mà nói vừa xa cách cô một buổi sáng, nhưng đối với cô, đã để lỡ mấy đời lâu như thế.
Tiểu Hải lập tức giơ tay vội giữ chặt tay trái cô, lớn tiếng nói “Con muốn đi theo mẹ, không thèm thích mấy món đồ phí tiền đó ”
Cậu nhóc liếc nhìn em trai, bảo cậu bé vội bày tỏ thái độ.
Đôi mắt to đen láy của Tiểu Hà vụt sáng, vì nụ cười trong ánh mắt cậu bé trông vừa ngọt ngào vừa ngoan ngoãn.
Giây tiếp theo cậu bé không cười nữa, hàng mi dày buông xuống, giống như hai cái bàn chải nhỏ đen nhánh cụp xuống, khiến lòng mọi người cũng chùng xuống.
Trong lòng bà Tống mừng thầm, cho là thằng lớn theo Khương Vân, Tiểu Hà chắc chắn sẽ chọn mình.
Dù bà ta không hẳn yêu thích đứa nhỏ này hơn, nhưng nếu hai đứa đều không chọn bà ta, tóm lại là vô cùng mất mặt.
Mọi người đều nhìn chằm chằm cái miệng nhỏ đỏ hồng của Tiểu Hà, muốn xem rốt cuộc cậu bé muốn theo ai.
Lúc này Tiểu Hà mới nâng mắt nhìn bà Tống, mấp máy cái miệng nhỏ, dùng giọng nói mềm mại hỏi "Bà nội, bà có thể cho cháu một, hai tệ không?"
Ánh mắt bà Tống sáng lên "Cho, chỉ cần cháu theo bà nội, sau này cha cháu gửi tiền về, bà nội đều sẽ mua đồ ngon cho cháụ"
Tiểu Hà chìa cái tay nhỏ trắng nõn ra "Đưa cho cháu đi ạ."
Bà Tống do dự một chút, mọi người đều đang nhìn, bà ta khẽ cắn môi thật sự lấy ra hai tệ đặt xuống cái tay nhỏ đó.
"Tiểu Hà, cục cưng của nội " Bà Tống cảm thán dang hai cánh tay ra ôm lấy cậu bé.
Nhưng Tiểu Hà nhanh chân lùi về sau một bước, để bà ta ôm không khí.
Tiểu Hà xoay người chạy đến bên cạnh Khương Vân, nhét tiền vào túi áo Khương Vân, cười nói "Mẹ ơi, để Tiểu Hải theo mẹ, con theo bà nội. Con để dành tiền với đồ ngon đem cho mẹ "
Mọi người "..."
Khương Vân vốn dĩ vừa căng thẳng lại lo lắng, cô sợ đứa con trai nhỏ sẽ không chọn mình, đã nghĩ nếu cậu bé không chọn mình thì mình sẽ tự qua đó, quay lại từ từ dỗ cậu nhóc.
Không nghĩ tới hai đứa nhỏ này không chút do dự chọn cô, khiến trái tim phát trướng của cô càng thêm trướng đaụ
Cuối cùng cô không kìm nén được cảm xúc trong lòng, ngồi xổm xuống ôm hai đứa nhóc vào trong lồng ngực, hôn hai đứa từng cái một.
Bà Tống sửng sốt, ngay sau đó lại tức giận nhảy dựng lên chửi ầm ĩ. Bà ta ở nhà đã quen tác oai tác quái, mở mồm ra đánh chửi là chuyện thường ngày, mắng chửi tới mức khó nghe không chịu nổi.
Đám người Trịnh Tất Thần bắt đầu ồn ào can ngăn bà ta.
Tiểu Hà quay đầu nhìn còn cười với bà ta "Bà nội, bà đừng có tức giận, cháu sẽ chọn bà mà. Về sau nếu như mẹ kế có đánh cháu, bà phải che chở cho cháu đấy."
Ha ha
Mọi người xem náo nhiệt lập tức bị chọc cười.
Không khí vốn đang nghiêm túc lại trở thành hư không, không ít người còn cười rộ lên.