⬅ Trước Tiếp ➡
Anh ta...Tại sao lại xuất hiện ở nơi này? Chẳng lẽ tới đây tìm cô tính sổ sao?
Tô Chỉ Hề cảm thấy bủn rủn, hai chân không kìm hãm được run lên.
Tô Quốc An đứng ở một bên mở miệng cười: Thiếu gia Hách, con gái tôi bướng bỉnh, nếu có đắc tội với ngài, tùy ngài xử trí, tôi không có ý kiến.
Tô Chỉ Hề cắn môi.
Mặc dù Tô Quốc An đã khiến cô thất vọng vô số lần, nhưng khi chính tai nghe ông ta nói như vậy, cô vẫn cảm thấy đau lòng.
Người đàn ông ngồi trên ghế sofa chau mày, bảo vệ sĩ lập tức đưa Tô Quốc An phiền phức và Lâm Thục Nguyệt đang đứng trong góc gom lại một chỗ.
Thấy thế, Tô Chỉ Hề càng hoảng sợ mở to hai mắt.
Nếu như anh ta đến tìm cô tính sổ... Như vậy, cô khẳng định mình chết chắc rồi!
Hách Kính Nghiêu thu hết ánh mắt hoảng sợ của Tô Chỉ Hề vào trong mắt.
Từ buổi sáng, sau khi cô rời khỏi căn phòng, hình như cô chưa rửa mặt chải đầu và nghỉ ngơi thật tốt. Tóc dài rơi toán loạn ở trên gương mặt nhỏ nhắn, chỉ lộ ra một đôi sáng ngời đầy quyến rũ.
Chính là cặp mắt này, nhưng nó lại đang hoảng sợ, giống như một đứa trẻ hoảng sợ.
Bộ ngực đầy đặn, cái éo mảnh khảnh, chân dài thẳng tắp... Cô gái này có vóc dáng cực kì đẹp.
Nhớ tới buổi tối hôm qua, cô nằm dưới thân mình uyển chuyển ngâm nga, cổ họng của Hách Kính Nghiêu hơi bị kéo căng.
Vì vậy, Hách Kính Nghiêu nhìn vào đôi của cô thật sâu, mở miệng nói: Tới đây.
Giọng nói của anh trầm thấp lại quyến rũ.
Hàm răng Tô Chỉ Hề run lên, đi về phía trước một bước đầy cứng ngắc.
Tới đây, tôi sẽ không ăn em! Hách Kính Nghiêu hơi nhíu mày, rất ít khi anh tiếp xúc với phụ nữ, chẳng phải người phụ nữ nào cũng thích dán lấy đàn ông sao?
Tô Chỉ Hề hít sâu một hơi, thôi, sớm muộn cũng chết, xung quanh nhiều vệ sĩ như vậy, chắc chắn cô không trốn không thoát đâu.
Nghĩ tới đây, cô bước từng bước đi đến trước mặt Hách Kính Nghiêu.
Lại gần một chút. Giọng Hách Kính Nghiêu trở nên khàn khàn.
Cô chỉ tiến lên phía trước hai bước, khoảng cách gần như thế này cô chỉ cần đưa tay ra là có thể sờ đến mặt của anh rồi.
Hách Kính Nghiêu hít sâu một cái.
Không có, không có cảm giác buồn nôn, ngược lại có một hương thơm thấm vào ruột gan, sâu kín, khiến cho lòng anh ngứa ngáy.
⬅ Trước Tiếp ➡