Tô Chỉ Hề xoa cái mũi đau, không nói một lời, đang muốn đi qua người Ninh Dịch Thần, lại bị anh ta ngăn lại: Có chuyện gì xảy ra?
Tô Quốc An nhìn Ninh Dịch Thần cười: Dịch Thần à, may mà con ngăn đứa nhỏ kia lại, không thì nó lại chạy mất.
Trên mặt Ninh Dịch Thần càng thêm nghi hoặc.
Là như vậy, Dịch thần. Tô Liên Hề lôi kéo anh ta, nhỏ giọng nói, Chị cả làm cha mất vui, chúng ta đi trước, để cho cha giải quyết thì tốt hơn.
Ninh Dịch Thần Ừ một tiếng, thản nhiên nhìn Tô Chỉ Hề, thu hết bộ dáng chật vật của cô vào trong mắt.
Cái nhìn hờ hững kia, khiến cho trái tim Tô Chỉ Hề có thêm trăm ngàn vết thương.
Ninh Dịch Thần. Đột nhiên cô mở miệng, Tối hôm qua khoảng chín giờ rưỡi, anh ở cùng với Tô Liên Hề sao?
Chín giờ rưỡi tối ngày hôm qua, không lâu sau khi Tô Liên Hề về đến nhà, người giúp việc đã mang đến cho cô một ly sữa.
Vì sao lại hỏi như vậy? Sắc mặt Ninh Dịch Thần lạnh xuống.
Anh chỉ cần nói cho tôi biết là được rồi. Cô ngửa đầu, cố chấp theo dõi anh ta.
Tô Liên Hề lại đoạt lời mở miệng trước: Em và Dịch Thần xem phim đến mười giờ mới xong, lúc chín giờ rưỡi, dĩ nhiên Dịch Thần ở cùng với em!
Ninh Dịch Thần hơi nhíu mày, tối hôm qua phim chiếu được một nửa, Tô Liên Hề nói cơ thể cô không được thoải mái, cho nên bọn họ ra sớm trước một tiếng, lúc chín giờ rưỡi, chắc hẳn Tô Liên Hề đã về đến nhà.
Nhưng nhìn thấy ánh mắt cầu khẩn của Tô Liên Hề, Ninh Dịch Thần cũng không nói ra điều này, anh ta nhíu mày: Đúng vậy, làm sao vậy?
Tô Chỉ Hề cười khổ một tiếng: Không có gì.
Vừa rồi trong cái nháy mắt đó Ninh Dịch Thần có nghi ngờ, cô nhìn thấy rất rõ. Nhưng chính Ninh Dịch Thần lại lựa chọn bao che Tô Liên Hề.
Anh ta và Tô Liên Hề đã có hôn ước, cô vừa tính toán cái gì? Làm sao Ninh Dịch Thần có thể đồng ý giúp cô được chứ?
Tô Chỉ Hề, mày còn đang chờ mong cái gì? Người này, sau này sẽ trở thành em chồng của cô, mày nên từ bỏ sớm đi.
Tô Liên Hề nghe thấy câu trả lời của Ninh Dịch Thần, lặng lẽ nhẹ nhàng thở ra. Nụ cười của cô ta càng ngọt ngào hơn: Dịch Thần, thời gian không còn sớm, chúng ta đi xem triển lãm tranh đi.
Được. Ninh Dịch Thần nhìn cô ta cười dịu dàng, nói lời chào Tô Quốc An và Lâm Thục Nguyệt xong, sau đó đưa Tô Liên Hề rời đi.
Tô Chỉ Hề vô cùng kinh ngạc đứng tại chỗ, lấy tay che mũi, dùng sức nháy mắt, như đang dùng sức ngăn cản nước mắt rơi xuống.
Sau khi mỉm cười nhìn con gái và con rể bước đi, Tô Quốc An chĩa mũi nhọn về phía Tô Chỉ Hề: Cái đứa con gái đi ra ngoài lêu lổng còn chưa tính, lại còn dám vu oan cho em gái của mình!
Câu trả lời của Ninh Dịch Thần như gán hết tội lỗi lên người Tô Chỉ Hề. Tô Quốc An tức giận không kiềm chế được, quay đầu nhìn về phía hai người giúp việc: Đưa đại tiểu thư về phòng đi, trông chừng tiểu thư cho kỹ.
Tô Chỉ Hề giật mình hiểu ra rằng, bây giờ không còn là lúc khổ sở, tuyệt vọng nữa! Cô xoay người muốn trốn, nhưng mà, đã muộn...