"Chú út đã có nhã hứng, cháu đương nhiên sẽ phục vụ." Lục Hựu Nhiễm đứng lên nói, điện thoại di động của anh ta vừa vặn vang lên.
Lục Hựu Nhiễm trả lời, cặp mắt đào hoa lẳng lơ xoay tròn nhìn về phía cửa, hoài nghi nhíu mày, "Cảnh Hi đến? Quà gì? Cháu sẽ gọi điện thoại cho cô ấy."
Chú đã nhìn trúng cô ấy, cô ấy cũng chỉ có thể làm người phụ nữ của chú!
Viêm Cảnh Hi cảm giác tim mình một nửa như ở trong lò lửa, một nửa như ở trong hầm băng.
Thân thể nửa lạnh, nửa nóng, trùng kích ở trong máu, cuồn cuộn, bành trướng, sau đó chực chờ để nổ tung thành từng mảnh nhỏ.
Cú điện thoại vừa rồi hẳn là Phùng Như Yên Yên gọi tới để dò hỏi.
Mẹ nó
Nếu như bà ta biết cô đưa lễ vật cho chú nhỏ của Lục Hựu Nhiễm, cô còn khiến chú nhỏ của hắn thiếu chút nữa là bốc hỏa, mới nghĩ đến cô đã thấy lúng túng.
Chờ một chút
Gọi điện thoại cho cô, chuông di động của cô sẽ vang lên, chẳng phải sẽ hắn biết cô trốn ở đâu rồi sao?
Viêm Cảnh Hi vội vàng đưa tay vào túi.
Lục Hựu Nhiễm mở điện thoại, đáy mắt Lục Mộc Kình chợt lóe lên tia sáng, anh mở chốt cửa trong nháy mắt, lấy di động trong tay Lục Hựu Nhiễm, như vô ý vứt di động xuống sô pha, trầm giọng nói: "Đi lấy rượu trước đi!"
Lục Hựu Nhiễm nhướn chân mày, "Được, đi ngay."
Anh ta quay người đi vào phòng bếp.
Lục Mộc Kình xoay người nhìn về phía Viêm Cảnh Hi, lại nhìn thấy cô còn đang sợ hãi, khẽ nở nụ cười, hất cằm về phía cửa.
Viêm Cảnh Hi không còn kịp nghĩ nữa, chút nữa Lục Hựu Nhiễm gọi điện thoại cho cô, cô mà còn ở đây thì chết chắc.
Cô liếc một cái về phòng bếp, cẩn thận từng li từng tí rất nhanh lao ra cửa.