⬅ Trước Tiếp ➡
Cô không nhìn thấy anh nhưng anh có thể nhìn thấy cô!
Cô lúc đó hình như mới chỉ có mười tám tuổi, cô không phải là người trả lời phỏng vấn ưu tú nhất, hỏi cô dựa vào cái gì mà cảm thấy cô sẽ được chọn, đáp án của cô đã thuyết phục anh.
Cô nói: "Trứng này tương lai sẽ trở thành một phần của con trai anh, kiếp này anh có giá trị tồn tại cũng là nhờ nó, mà tôi, bán trứng này là vì cứu một mạng người, còn một phần ân tình, còn có cái gì có giá trị hơn so với sứ mệnh vinh quang của trứng đâu?"
Lục Mộc Kình cảm thấy mặc dù cô còn nhỏ, thế nhưng có tự tin, can đảm, khí phách, trí tuệ, cùng với tấm lòng lương thiện đó là gen mà anh cần.
Cho nên anh đã mua của cô.
Rất lâu sau đó...
Ở quán bar Kinh Hồng anh nhìn thấy một cô gái mười tám tuổi tràn ngập sức sống, tự tin, thành thục, gợi cảm, thậm chí là xinh đẹp.
Cô lanh lợi, tự do, càng làm tính thiếu nữ trong cô đặc biệt thể hiện vô cùng thuần thục.
Là một cô gái thú vị.
Lục Mộc Kình cong khóe miệng, sự lạnh lẽo vừa nãy đã biến mất, yên ổn dời mắt, ngồi xuống sô pha.
"Chú út, chú thực sự sẽ tiếp quản Lục thị?" Lục Hựu Nhiễm đưa đôi đũa cho Lục Mộc Kình.
"Ông nội cháu thân thể không tốt, chú chỉ là tạm thời tiếp quản, chú còn có việc khác cần hoàn thành." Lục Mộc Kình lời ít mà ý nhiều nói, cúi đầu ăn bữa ăn khuya, liếc mắt nhìn về mặt bên sô pha.
Cô ngồi xổm như vậy, chân rất nhanh sẽ bị tê.
"Hựu Nhiễm, cháu giúp chú đến tủ lạnh lấy một chai bia đi." Lục Mộc Kình nhìn như tùy ý nói.
Tủ lạnh ở trong nhà bếp.
Viêm Cảnh Hi biết Lục Mộc Kình cố ý để Lục Hựu Nhiễm đi chỗ khác, trong lòng có vài phần cảm kích.
⬅ Trước Tiếp ➡