Viêm Cảnh Hi vô thức dùng tay để ở cơ ngực anh, bất an giãy dụa vòng eo.
Sự ma sát của cô như đổ thêm dầu vào lửa, phá tan một ít lý trí còn sót lại của anh,
"Là cô bắt đầu trước, sao lại bắt tôi tự làm?"
Thanh âm của anh bởi vì mang theo một loại khát vọng nào đó càng trở nên đặc biệt khàn, anh ở trong bóng đêm chính là dã thú ngủ đông đầy nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng có thể đem cô nuốt vào trong bụng.
"Tôi không có!" Viêm Cảnh Hi bật thốt lên.
"Vậy cô đưa cái đồ chơi kia cho tôi là muốn tôi làm gì với cô?" Lục Mộc Kình hồ nghi nói, mang theo giọng điệu âm dương quái khí.
"Tôi không phải..." Viêm Cảnh Hi sốt ruột giải thích.
"Thoải mái đi, có phải bây giờ tôi cũng nên đáp lễ rồi không?" Lục Mộc Kình âm cuối đi lên, ngữ khí xác định nói, "Có lẽ tôi trực tiếp đi vào, cô sẽ càng thoải mái."
Không chờ cô nói chuyện, nụ hôn của anh ta mạnh mẽ rơi trên môi của cô, chiếc lưỡi dài dựa theo môi của cô mà vẽ hình dáng bên ngoài, lại bá đạo muốn thâm nhập vào trong khoang miệng của cô.
Viêm Cảnh Hi kinh ngạc trợn tròn mắt, môi mím chặt vội xoay mặt đi, sốt ruột đánh lên thân thể to lớn của anh ta.
Chú út, nhớ lại thôi đã choáng váng rồi!
Lục Mộc Kình giữ cổ tay của cô, từng bước tiến lên phía trước, lưng của cô dựa vào vách tường, hai tay bị áp chế lên trên đỉnh đầu, thân thể gần sát nhau.
Cô có thể cảm giác được rõ ràng nơi đó của anh ta đã cương cứng lên.