⬅ Trước Tiếp ➡
Ánh mắt Lục Mộc Kình thâm thúy liếc về phía Viêm Cảnh Hi, cởi áo gió màu đen của mình ra đưa tới trước mặt cô, trầm giọng nói: "Mặc vào."
Viêm Cảnh Hi phòng bị không nhận.
"Nếu như cô cố ý cho tôi nhìn thấy đường cong lồi lõm trên người cô để tôi có hứng thú với cô thì cũng không cần mặc." Anh ta trầm giọng nói.
Viêm Cảnh Hi có chút ảo não khi mặc áo cánh dơi màu trắng cùng chân váy để đến quán bar.
Thôi thì mặc vào để cho anh ta dễ chịu.
Viêm Cảnh Hi nhận lấy áo gió màu đen, bịt kín người.
Chiếc áo gió vẫn còn mang theo hơi ấm từ người anh, còn có mùi hương hòa trộn giữa mùi thuốc lá cùng với hương vị nhàn nhạt, giống như ánh nắng ở trên những ngọn cỏ, khá dễ chịu.
Cũng làm cho thân thể đang lạnh của cô trở nên ấm áp hơn một chút.
Viêm Cảnh Hi nhìn về phía ngoài cửa sổ, không nói chuyện với anh ta, cũng không để anh ta nói.
Nhìn thấy cửa lớn của khu Thủy Mộc, lập tức nói: "Anh cho tôi xuống đây được rồi."
Lục Mộc Kình dừng xe.
Viêm Cảnh Hi đem áo gió của anh ta cởi ra, đặt ở xe trên đài xe*, xoay người mở cửa xe. Anh ta bắt lấy cánh tay của cô, Viêm Cảnh Hi cả kinh, trong con ngươi thoáng qua một tia sợ hãi, đưa con mắt nhìn về phía người đàn ông, lại nhìn thấy anh ta đưa ô tới trước mặt.
* đài xe: là chỗ lồi ra sau kính đó, có thể để được mấy món đồ nho nhỏ, giấy tờ...
⬅ Trước Tiếp ➡