Một người phụ nữ trung niên bốn năm mươi tuổi ngồi trong phòng, người phụ nữ có mái tóc ngắn, trong mắt ánh lên vẻ lão luyện, sắc mặt lại có chút không bình tĩnh, kiên quyết nói: “Tóm lại, cô con gái nhà họ Tần đó, tôi không đồng ý.” Giọng điệu không tốt lắm.
Từ Quế Anh cũng không ngờ rằng bên gái mà con trai nhắc đến là Tần Tang, vốn dĩ nghe nói Kỷ Nham có nhìn trúng một cô gái, bà ta còn rất vui mừng, nhưng có hàng ngàn hàng vạn sự lựa chọn, sao lại chọn con bé này chứ, trong lòng Từ Quế Anh trăm vạn lần không thích.
Kỷ Nham đang ngồi trên ghế, sắc mặt nghiêm nghị, đôi môi mỏng mấp máy nói, “Chuyện hôn nhân đại sự của con, con tự mình quyết định.”
Từ Quế Anh hít vào, trước đây thực sự là đã đồng ý với con trai, nói chuyện hôn nhân anh tự xem xét, nhưng bà vẫn là mẹ của Kỷ Nham, chỉ đành tận tình khuyên bảo anh, “Con đừng bị cô ta lừa, mẹ nghe nói tác phong cô ta không tốt.”
Kỷ Nham không chớp mắt, “Con cảm thấy khá tốt.”
“Con ở bên ngoài bao nhiêu năm rồi, con biết cái gì chứ! Nhìn dáng vẻ đó của cô ta là biết giống như bà nội cô ta….” Từ Quế Anh không biết nghĩ tới cái gì, mặt mày ủ rũ, “Mẹ không thích bà nội đó của cô ta.”
“Người con lấy là Tần Tang, không phải là bà nội cô ấy.” Không quan tâm Từ Quế Anh nói gì, Kỷ Nham vẫn không hề lung lay.
“Con cố ý muốn làm mẹ tức chết phải không!” Cuối cùng, Từ Quế Anh không nhịn được mà nổi giận, đứa trẻ này sao bướng bỉnh như vậy chứ! Chẳng nhẽ cô ta còn có thể làm hại con trai mình?
Kỷ Chấn Tùng ngồi bên kia thấy Kỷ Nham không có ý thay đổi, chỉ đành quay sang nói với Từ Quế Anh, “Mẹ, chuyện này cậu hai đã quyết định rồi, kẹo mừng cũng đã phát đi…..”
“Con im miệng! Mẹ còn chưa nói con đấy, ai bảo con đưa Kỷ Nham đi dạm hỏi,” Từ Quế Anh đập bàn một cái nói, hai người con trai, không ai khiến bà yên tâm, đây không phải là cố ý bắt nạt một quả phụ như bà sao? Trong nhà có quyết định quan trọng như vậy cùng không hỏi bà một tiếng.
“Mẹ, mẹ từng gặp Tần Tang chứ?” Kỷ Nham ngước mắt nhìn, hỏi câu hỏi có phần nghiêm túc.
“Chưa gặp mẹ cũng biết cô ta như thế nào!”
Kỷ Nham khẽ cau mày, “Nếu mẹ có ý kiến với người nhà của cô ấy, sau khi kết hôn ít qua lại chút là được, nhưng với một người chưa từng chung sống mà mẹ lại chỉ trích như vậy, con không chấp nhận.”
“Được rồi, mỗi người lùi một bước.” Kỷ Chấn Tùng giơ bàn tay ta ấn xuống, dường như như vậy có thế làm giảm cơn tức giận của hai người họ, “Dù gì thì hôn sự cũng đã được quyết định rồi, nói qua nói lại như thế này cũng không có ý nghĩa gì, mẹ, con từng gặp Tần Tang, thực sự là một cô gái tốt, hơn nữa, người lấy vợ là cậu hai, cậu ấy cảm thấy phù hợp là điều quan trọng nhất, ban đầu không phải là mẹ cũng đồng ý để cậu ấy tự lựa chọn sao?”
Mặc dù hôm nay là lần đầu tiên Kỷ Chấn Tùng gặp Tần Tang, nhưng anh ta cảm thấy cô gái này thật sự xinh đẹp, nhìn thì cũng dịu dàng ít nói, không giống kiểu huênh hoang như Từ Quế Anh nói, còn về nhưng người khác, chỉ cần không quá đáng quá thì anh ta cũng không có ý kiến gì, sống cùng với Tần Tang là Kỷ Nham, giống như người uống nước, nước nóng lạnh ra sao chỉ có người đó tự biết, quan trọng nhất là hai người sống hòa thuận với nhau.
Chưa cưới đã quên rồi
“Được được được, bọn mày giờ đủ lông đủ cánh hết rồi, lời mẹ nói cũng không hữu dụng nữa phải không?” Từ Quế Anh nghe thấy ngay cả con trai cả cũng nói tốt về phía Tần Tang đó, trong lòng càng thêm khó chịu, sự bất mãn đối với người con dâu này cũng tăng thêm mấy phần.
Trong nhà, Kỷ Chấn Tùng là một người hòa giải, mẹ thì cố chấp, em trai lại không chị nghe lời người khác, hai người đó chẳng ai chịu ai, nếu anh ta không ở giữa giải quyết, sợ là chiến tranh rồi, Kỷ Chấn Tùng giọng điệu nhẹ nhàng nói với Từ Quế Anh, “Mẹ, cậu hai ở trong quân ngũ nhiều năm như vậy, không dễ dàng gì mới quay về một chuyến, mẹ đừng làm cậu ấy tức giận bỏ đi, con còn muốn ở cùng cậu ấy thêm mấy ngày.”
Từ Quế Anh nóng giận nhanh mà cũng nguôi nhanh, nhưng trong lòng vẫn không đồng ý chuyện hôn sự này, mặt bà lạnh lùng nói, “Mẹ không nói người cha đoản mệnh của các con, uổng công mẹ nuôi dưỡng hai anh em con lớn như này, một đứa cưới vợ rồi thì quên mẹ, còn một đứa chưa cưới đã quên rồi!”
Kỷ Chấn Tùng nghe thấy mình bị mắng lây cũng không tức giận, vẫn cứ thong dong, “Lời này mẹ nói không đúng rồi, không phải con và Nguyệt Nga vẫn luôn ở nhà cùng mẹ sao? Sau này Kỷ Nham cưới Tần Tang về, trong nhà lại càng náo nhiệt, Kỷ Nham cũng sẽ thường xuyên về nhà, mẹ nói phải không?”
“Cưới vợ cũng được thôi, nhưng nhà họ Tần đó, không được!” Từ Quế Anh vẫn cứ không chịu thua.
Kỷ Nham nghe thấy vậy liền quay người đi ra ngoài, mắt không thấy tim không đau, Kỷ Chấn Tùng đuổi theo kéo anh lại, “Kỷ Nham, nếu mẹ không bằng lòng, sau này Tần Tang vào nhà cũng không hẳn là chuyện tốt.”
“Vậy em đưa cô ấy vào quân đội.” Anh vốn dĩ cũng không muốn để Tần Tang một mình ở nhà, mặc dù anh bất ngờ trước thái độ của Từ Quế Anh, nhưng bà ta là người bậc trên, vô duyên vô cớ nói một cô gái như vậy càng không thích hợp.
“Không phải vấn đề này, nếu đổi lại là người khác, cả đời này đến chết cũng không qua lại, vậy người khác cũng không nói được gì, nhưng mẹ năm nay cũng đã lớn tuổi, bà ấy một mình vất vả chống đỡ cái nhà này, thật sự không dễ dàng, chẳng lẽ cậu muốn cả đời này không nói chuyện với mẹ sao? Cho dù cậu đồng ý, vợ cậu sau này phải làm sao, khiến cho cô ấy mang tội bất hiếu sao?” Mặc dù Kỷ Chấn Tùng trưởng thành cũng rất khôn khéo, lại càng lo lắng cho danh tiếng và sự hòa thuận gia đình.
Anh cả như cha, lời của Kỷ Chấn Tùng mặc dù không phải không có lý, nhưng chuyện này không phải là anh ta nói thì mẹ anh có thể đồng ý, Kỷ Nham không nói gì, mẹ vừa nhìn đã có thành kiến với Tần Tang.
“Em đi nhận lỗi đi, nói sau này nhất định bảo Tần Tang hiếu thảo với mẹ, làm mẹ chấp nhận chuyện hôn sự này trước đã.”
Kỷ Nham nắm lấy cánh tay anh ta và bỏ ra khỏi người anh, đôi mắt sắc bén nhìn anh ta, “Anh, bình thường có chuyện gì em đều nghe lời anh, nhưng chuyện này thì không được, mẹ không đồng ý, em có nói gì cũng vô ích, Tần Tang rất tốt, đợi bà ấy hiểu rõ rồi, sẽ không còn ghét cô ấy nữa.”
“Kỷ…”
“Em ra ngoài đi dạo một chút.” Kỷ Nham nói xong, đi vào phòng bếp và lấy một chiếc bánh màn thầu đã nguội coi như là bữa tối, sau đó im lặng đi ra ngoài.
Kỷ Chấn Tùng thở dài, quay trở về phòng, Từ Quế Anh vẫn cứ khó chịu không vui, anh ta nói, “Mẹ, mẹ tội gì phải như vậy, Tần Tang chỉ là một cô gái, dễ khiến người khác thích, ông nội Tần còn là thầy giáo của Kỷ Nham, chẳng lẽ gia đình chúng ta và nhà họ Tần có chuyện gì sao?”
Từ Quế Anh không nói gì, ngẩng đầu nhìn con dâu cả Thẩm Nguyệt Nga, kéo cháu gái mình đi vào, “Mẹ, buổi tối có đi xem kịch không, còn không đi thì sẽ không còn chỗ nữa đâu.”
“Mẹ tức no luôn rồi, còn xem kịch gì nữa, con nói xem con nấu cơm cũng không biết nấu nhiều một chút, Kỷ Nham còn chưa ăn mà đã dọn rồi!”
Thẩm Nguyệt Nga rụt vai lại, trong nhà này điều cô ta sợ nhất chính là Từ Quế Anh tức giận, đứng yên tại chỗ và nói, “cậu hai không phải là lâu lắm rồi mới về lại sao, con nhất thời quên mất.”
“Ai ai cũng chẳng làm mẹ yên tâm!” Từ Quế Anh nhìn qua chỗ khác, ngực thở hổn hển.
Kỷ Chấn Tùng thầm nghĩ mẹ mình dù sao cũng là một miệng dao tâm đậu hũ, dù sao cũng là con trai của mình nên không có mối thù một đêm, lại lén nháy mắt với Thẩm Nguyệt Nga và bảo cô ra ngoài trước. thở phào nhẹ nhõm, vừa định rời đi, lại nghe Từ Quý Anh nói: "Đứng lại."
Thẩm Nguyệt Nga nghĩ rằng bà sẽ dạy cho mình một bài học, vì vậy cô ấy bảo con gái mình đợi bên ngoài trước, một mình đi đến bên cạnh Từ Quý Anh, "Mẹ, hay là bây giờ con gọi anh hai xuống?"
"Tính khí của nó không tốt, không ăn cũng không chết đói, mấy ngày nữa con có thể về nhà hỏi thăm cô gái Tần gia kia rốt cuộc là muốn làm như thế nào. Từ Quý Anh không hiểu, cái nhà đó có thể xuất hiện mầm mống như thế nào, đừng đến lúc đó làm ầm lên với con trai bà, còn phải chùi đít cho nó.
Nhưng mà lão tử nói cũng không phải là không có lý, bọn họ sống với nhau là chuyện của chính mình, nếu thật sự mỗi ngày đều loạn, ngẫm lại cũng thật xấu hổ.
Thẩm Nguyệt Nga vốn là người thôn Thượng Thủy, vừa nghe không phải là mắng mình, vội vàng gật đầu, "Được, ngày mai con đi."
Kỷ Chấn Tùng biết rằng Từ Quý Anh đang mềm lòng, và có một nụ cười hài lòng trên khuôn mặt anh ta, "Vậy con với mẹ đứa trẻ ra ngoài trước." Vốn dĩ, Kỷ Chấn Tùng đã hứa hôm nay sẽ đưa Thẩm Nguyệt Nga đến rạp hát. nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện này, điều này đã gây ra sự chậm trễ.
Từ Quý Anh không phát ra âm thanh, bày tỏ sự đồng ý của mình, Kỷ Chấn Tùng mơ hồ giữ vai Thẩm Nguyệt Nga, mở rèm và đi ra ngoài, "Hôm nay ủy khuất cho em rồi, em cũng biết là bà ấy nóng tính mà. Thật sự không trách em đâu."
Thẩm Nguyệt Nga không tham gia vào những gì vừa xảy ra, nhưng cô ấy bước ra như một con chim hạnh phúc, nắm lấy Kỷ Chấn Tùng và hỏi: "Tại sao mẹ chúng ta lại tức giận như vậy?" Kỷ Nham trở về, không phải là nên vui mừng sao?
"Anh cũng không biết vì sao, hôm nay dẫn Kỷ Nham đến cầu hôn đáng lẽ là một chuyện vui vẻ, nhưng sau khi mẹ nghe nói xong, nhất định yêu cầu anh hai hủy hôn."
"Không có khả năng, em nghĩ anh hai tám phần sẽ không đồng ý." Tuy rằng Thẩm Nguyệt Nga gặp Kỷ Nham lần thứ hai, nhưng cô ấy vẫn cảm thấy vị anh hai này không dễ gần, mỗi lần gặp, cô ấy có hơi sợ hãi không dám nói lời nào, Kỷ Nham vừa nhìn là biết là người rất quyết đoán.
Kỷ Chấn Tùng ngây thơ cười, "Cho nên, ngày mai hỏi được cái gì, không thể nói nhảm."
"Hiểu rồi, em nhất định sẽ nói thật cho mẹ biết." Thẩm Nguyệt Nga lại nâng lên trong lòng ném xuống tảng đá, một bên là mẹ chồng, một bên là chị dâu tương lai của cô ấy. Không dễ mạo phạm đâu.
Kỷ Chấn Tùng cười nói: " không phải em còn muốn đi rạp hát sao? Đi thôi."
“Kỷ Tiểu Mai, đi thôi.” Thẩm Nguyệt Nga gọi con gái, cả nhà hướng về phía náo nhiệt nhất thôn Hạ Thủy.
Bên kia, Tần Tang xách giỏ đến nhà thím Tề, đặt đường nâu lên bàn: "Hôm nay cháu vẫn muốn cảm ơn thím Tề."
“Ôi, ngại quá.” Thím Tề kinh ngạc, bà thật không ngờ Tần Tang lại mang đồ đến đây, là đường nâu, thật là cố ý.