Xác thực nói cô lại có thể xem nhẹ người đàn ông quyền thế ngập trời bên cạnh anh này.
Ánh mắt Tần Lệ Tước vẫn luôn là dừng ở trên người Đường Tâm Niệm, gợi lên khóe môi tà lãnh.
Người phụ nữ này giống như càng ngày càng có ý tứ.
Trước kia Đường Tâm Niệm chỉ là tiểu hoa si giống như một kẻ ngốc tử, hiện tại Đường Tâm Niệm ngược lại có máu có thịt có linh hồn, thậm chí như là một con mèo hoang phòng bị cực mạnh, tùy thời đều sẽ cắn người.
Có ý tứ.
Ivy đứng ở cách đó không xa, cô ta vẫn luôn nhìn Tần Lệ Tước, nhưng Tần Lệ Tước lại là vẫn luôn đều nhìn chằm chằm Đường Tâm Niệm, hoàm toàn là không có chú ý tới cô ta, tay cô ta ra hiệu với mấy chị em bên cạnh mình, đợi lát nữa sẽ cho Đường Tâm Niệm đẹp mặt
Đường Tâm Niệm không ngừng xuyên qua ở trong đám người.
Chỉ cần đụng tới người về sau sẽ xuất hiện phát triển ở bên trong giới giải trí, đều sẽ đi qua lên tiếng chào hỏi, trước làm quen một chút, trong đó có không ít người đầu tư.
Xem ra lần này nhà họ Ngải Ivy còn có tên là Ngải Vi chính là bỏ vốn gốc, gần như hơn phân nửa người đầu tư bên trong giới giải trí hoặc là một ít đạo diễn và biên tập đều có, có thể nói là vì trải tốt đường cho Ivy.
Đời trước sau khi Ivy tốt nghiệp liền hồng thấu nửa bầu trời, thường thường đi theo bên người Tần Lệ Tước bồi anh xã giao.
Mà cô thì sao, đến cuối cùng đều không có sáng gì cả, còn là bị Tần Lệ Tước vứt bỏ, cái loại đau đớn này làm cô vĩnh viễn đều không thể quên được.
“Nhìn cái gì mà nhìn, cách tôi xa một chút, cẩn thận làm dơ quần áo của tôi”
Trong một góc đại sảnh truyền ra một tiếng nói chanh chua của phụ nữ.
“Thật không biết sao nhà họ Ngải sẽ giữ lại một phế vật như vậy”.
“Đoán chừng chính là xem như chó để nuôi thôi”
“Loại người này mà cũng xem như chó để nuôi, sợ là cũng lãng phí lương thực đi”
Mấy người phụ nữ cười ha ha lên.
Ánh mắt Đường Tâm Niệm nhìn qua, cô nhìn thấy một thiếu niên tuổi không sai biệt lắm với cô lắm co rúc ở một góc, trên người mặc quần áo dơ hề hề, mà trên gương mặt kia càng là thứ gì cũng có.
Cũng chính là tiểu ngốc tử trong miệng người khác, mà người này cô cũng nhận thức.
Tuy rằng đời trước cô không quá tiếp xúc với anh ta, nhưng cô biết Ivy vẫn luôn có một người em trai ngốc, cũng là tuổi tác giống như các cô, chẳng qua lại là một kẻ ngốc, bị người ghét bỏ khắp nơi.
Sở dĩ người nhà họ Ngải sẽ đối đãi anh ta như vậy mà không mang tai mang tiếng, là bởi vì tên ngốc này là con trai bác cả của Ivy, mà bác cả cô ta bởi vì giết người vào ngục, mà tên ngốc này lại bị mang lên tội danh đồng lõa, tất cả mọi người đều cảm thấy anh ta là xứng đáng rơi xuống kết cục này.
Lại không có để ý hết thảy nơi này vốn đều là thuộc về tiểu ngốc tử này, mà bị Ivy nhà bọn họ hoàn toàn bá chiếm, lại xem khác là chó để nuôi.
Nhưng đời trước trong lúc vô tình cô đã biết một bí mật, tên ngốc này cũng không phải thật sự ngốc, mà là đang giả ngu, anh ta cũng đang chờ đợi cơ hội, tùy thời trả thù,
Một người có thể chịu đựng đến loại mức độ này, kia cũng chứng minh sức chịu đựng không tầm thường, khẳng định thủ đoạn cũng sẽ không kém,
Nếu anh ta có thể hợp tác với cô……
Tay Đường Tâm Niệm vớt ra một viên đá từ bên trong một ly rượu ướp lạnh, nương ánh đèn chỗ tối ném đến dưới chân người phụ nữ kia, lại nhanh chóng rời đi.
“A”
Bên kia truyền ra một tiếng thét chói tai, trên chân người phụ nữ kia mang chính là giày cao gót hai mươi centimet, dẫm đến viên đá, thân thể lập tức ngã về phía sau, ngã ra một tiếng vang lớn.
Đường Tâm Niệm cách thật xa, nhưng gần như đều có thể cảm giác được người phụ nữ kia té ngã có bao nhiêu thảm.
“Sao lại thế này?”
Không ít người nhìn qua bên kia, nhưng ánh đèn quá mờ xem không rõ ràng lắm.