⬅ Trước Tiếp ➡
“Đều nói qua ngủ, hiện tại tới hỏi tôi làm cái gì có phải quá muộn rồi không? Hửm?”
 
Một bàn tay to của Tần Lệ Tước kiềm chế cô, ngón tay mượt mà từ gương mặt cô, cổ, không chút để ý xẹt qua.
Đầu ngón tay của anh như là mang theo ma lực nào đó, thân thể của cô bay lên tầng tầng cảm giác tê dại.
“Này, này, Tần Lệ Tước, anh đừng lộn xộn”
 
Đường Tâm Niệm kêu sợ hãi ra tiếng, bên trong mắt đồng thanh triệt tựa như nước suối nhiễm tầng tầng sợ hãi.
Đúng, là sợ hãi, anh nhìn rõ ràng.
Tuy rằng lúc trước Đường Tâm Niệm cũng sợ anh, nhưng lúc câu dẫn anh tuyệt đối là một ngoại lệ.
“Đường Tâm Niệm, thực hiện nghĩa vụ vợ chồng là chức trách của cô”
 
Anh không chút để ý mở nút áo của cô.
 
Da thịt tuyết trắng như sữa bò lộ ra ngoài, như là một khối ngọc dương chi cực tốt, xúc cảm cực tốt, ánh mắt Tần Lệ Tước dần thâm thúy.
 
Từ ngày đó qua đi, anh thật đúng là chưa từng thưởng thức cô như vậy.
Chỉ là, hiện tại ngược lại còn không muộn.
“Tần Lệ Tước ”
 
Đường Tâm Niệm ở khi ngón tay anh chạm lên, phản ứng đặc biệt kịch liệt, không ngừng giãy giụa vặn vẹo thân mình “Tránh ra, anh tránh ra”.
Phản ứng của cô đều không giống như là giả, Tần Lệ Tước thậm chí có chút bắt đầu hoài nghi, hiện tại cô không phải đang lạt mềm buộc chặt.
Nhưng, cô gái một giây trước còn chạy theo phía sau anh, tuyên bố muốn ngủ với anh, chỉ trong một đêm liền thay đổi sao?
Nguyên nhân là gì?
Tần Lệ Tước cúi đầu hôn xuống.
“Ưm…” Đường Tâm Niệm mở to hai mắt nhìn.
Người đàn ông này lại có thể hôn cô?
Lại dám hôn cô?
Khốn kiếp
Đường Tâm Niệm há miệng cắn lên môi anh, cũng không biết là lực đạo tới từ đâu, lại có thể đẩy ngã Tần Lệ Tước, ngồi lên, như là một con thú nhỏ bị chọc giận, gặm cắnlung tung trên cổ người đàn ông, mùi máu tươi lan tràn.
“Đường Tâm Niệm ”
 
Tần Lệ Tước nghiêng người lại lần nữa đổi vị trí với cô, kiềm chế cô, ánh mắt nhìn chằm chằm cô “Cô xác định thật sự không cần?”.
“Không cần ”
 
Đường Tâm Niệm gần như là dùng rống, giữa môi răng cô còn có mùi vị máu tanh nhàn nhạt, là vừa rồi cắn ra.
Hơn nữa cô nói qua muốn khi nào?
Dựa vào cái gì anh nói hôn cô liền hôn cô? Đều không màng đến cảm thụ của cô sao?
Tần Lệ Tước bình tĩnh nhìn cô một hai giây, bàn tay to buông cô ra, xoay người xuống giường, “Cô tốt nhất đừng hối hận”.
“Hối hận cái cầu”
 
⬅ Trước Tiếp ➡