⬅ Trước Tiếp ➡
……
Ánh mắt Hoàng Phủ Bạc Ái rơi xuống, nhìn người phụ nữ vừa ôm ngang lại từ trên vai.
Dưới ánh sao rực rỡ---
Kia một đôi con ngươi hồng bảo thạch, lại khôi phục thành màu đen thuần, không có đỏ hồng yêu diễm, giống như là diệu thạch nhất lộng lẫy trong đêm tối, lóe lên ánh sáng thuần túy nhất.
Cái miệng nhỏ đỏ hồng của Thịnh Vị Ương vểnh lên, mặt đầy oán niệm bắt lấy anh, không tiếng động lên án,
“Vừa rồi anh đánh mông em!”
Bỗng nhiên, ánh mắt Hoàng Phủ Bạc Ái lạnh lùng, giả vờ đáng thương với anh sao? Chỉ là, anh trước nay đều không để mình bị đẩy xoay quanh.
Nhưng mà, người phụ nữ này, rốt cuộc còn có bao nhiêu vẻ mặt?
Trước mắt lại hiện lên bộ dáng vừa rồi cô cười rơi lệ nói “Vị Ương, không khóc……”, gần như, cười đến tuyệt vọng.
Đột nhiên, anh rất muốn biết đáp án.
……
Chờ khi Hoàng Phủ Bạc Ái hoàn hồn, móng vuốt của mèo nhỏ Thịnh Vị Ương, lại sờ loạn ở trước ngực anh.
Đột nhiên, Thịnh Vị Ương nâng đầu chôn lên, ôm cổ Hoàng Phủ Bạc Ái, ma sát cắn một cái ở trên hầu kết của anh.
Đột nhiên không kịp phòng ngừa, Hoàng Phủ Bạc Ái hít hà một hơi,
“Ưm……”
Giữa môi lạnh mấp máy, lộ ra một tiếng gầm nhẹ không đè nén được nữa.
Thịnh Vị Ương còn chưa biết chính mình vừa mới làm chuyện xấu gì, càng thêm khô nóng bất an lộn xộn ở trong ngực căng thẳng cứng ngắc của người đàn ông.
 
Phụ nữ, hối hận cũng không còn kịp nữa.
Hô hấp của Hoàng Phủ Bạc Ái đều ngừng lại.
Nhìn đôi mắt cô nhẹ nhàng sáng lên, da thịt tuyết trắng càng đỏ hồng, dưới chân nện bước hoàn toàn không làm bất luận chần chờ gì, trong không khí quét qua từng luồng gió lạnh lẽo.
Người đàn ông đã ôm cô gái trong lòng ngực, lập tức đi vào biệt thự lên lầu.
⬅ Trước Tiếp ➡