⬅ Trước Tiếp ➡
Cô gần như sắp không chịu nổi, tựa như nước xoáy không đáy, nơi nơi đều đốt cháy, vây quanh cô, rồi lại không biết tránh thoát như thế nào.
Chỉ có dựa vào gần anh mới cảm giác dễ chịu một chút, giống như cứu rỗi cô.
“Cứu tôi……”
Thịnh Vị Ương than nhẹ một tiếng.
Mắt tiễn ẩm ướt nhẹ dương lên, giây tiếp theo, chu môi anh đào lên liền trực tiếp hôn lên môi mỏng lạnh băng của người đàn ông.
Hoàng Phủ Bạc Ái gần như là chấn động một chút!
“Phụ nữ, cô ---”
---
Cấm kỵ của anh.
 
Hoàng Phủ Bạc Ái gần như là chấn động một chút!
“Phụ nữ, cô ---”
Khi đại não của anh phát ra mệnh lệnh muốn ném người phụ nữ bạch tuộc trên người ra, tay anh không biết đã ôm lấy thân mình cô từ khi nào, gắt gao giữ trên vòng eo mảnh khảnh của cô.
Thịnh Vị Ương mê loạn hôn miệng Hoàng Phủ Bạc Ái.
Chỉ cảm thấy cổ họng khô nóng bỗng nhiên tốt hơn rất nhiều, sau đó càng thêm làm càn vừqa liếm lại cắn, giống như là đang ăn kem, khóe miệng còn mang theo nụ cười thỏa mãn.
……
Chỉ là ---
Hoàng Phủ Bạc Ái lại bị nụ hôn không có chút kỹ thuật đáng nói nào của Thịnh Vị Ương khơi mào lửa lên.
Tròng mắt tà mị, bốc lên hai luồng lửa tối u hồng, hung hăng vô cùng lo lắng cho người phụ nữ trong ngực.
Anh có cấm kỵ.
Chưa từng có người phụ nữ nào có thể hôn lên môi của anh.
Lần trước có phụ nữ cố ý không cẩn thận hôn miệng anh, trực tiếp bị Hoàng Phủ Bạc Ái tát một cái co quắp mặt, hơn nữa đó còn là ở trên yến hội của quý tộc hoàng gia Anh quốc.
Chỉ là giờ phút này, anh không có đầu tiên liền tát một bạt tai cho con nhóc thúi này.
⬅ Trước Tiếp ➡