⬅ Trước Tiếp ➡
……
Ghế dài, một đám thiếu gia ăn ý đều nhìn về phía Hoàng Phủ Bạc Ái.
Hoàng Phủ Bạc Ái nhàn nhạt thoáng nhìn qua,
“Tôi không quen biết cô gái kia.”
Lại ở trong lòng nghĩ, con nhóc thúi đó, nên để người thu thập thật tốt một chút! Xem về sau còn dám kiêu ngạo như vậy hay không!
Trước mắt, lại không tự chủ được hiện lên ánh mắt cuối cùng vừa rồi của cô, rõ ràng sợ hãi đến muốn chết, còn liều mạng che dấu!
Đám đàn ông nhìn nhau cười, tập thể ý vị thâm trường ồ một tiếng, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, vẻ mặt “Chúng tôi không tin cậu”.
Khóe môi Hoàng Phủ Bạc Ái run rẩy, bắt lấy đậu phộng ném “Vèo vèo” đến!
Không đợi mọi người phản ứng kịp, Hoàng Phủ Bạc Ái đột nhiên đứng dậy, thân ảnh chợt lóe, liền lao xuống.
Nhìn bóng dáng lạnh dài của người đàn ông trong mơ hồ, các thiếu gia nhai đậu phộng vừa mới ném tới, cười âm trầm.
……
Thu thập cô, phải là tôi.
Khi Hoàng Phủ Bạc Ái một chân đá văng cửa WC nam ra, liền nhìn thấy Vương Thiếu đè lên trên người Thịnh Vị Ương, giơ bàn tay lên liền muốn tát lên trên mặt cô.
Chợt ---
Cả người Hoàng Phủ Bạc Ái lệ khí cuồn cuộn!
Đường cong hoa lệ, hung ác nham hiểm tựa như ác ma, trong đầu chỉ có một suy nghĩ,
Con nhóc thúi kia, cho dù muốn thu thập, cũng chỉ có thể là anh! Anh muốn hoàn toàn xé bỏ vẻ dối trá tốt đẹp giống như thiên sứ của cô……
Gầ như là trong nháy mắt bàn tay rơi xuống, Hoàng Phủ Bạc Ái liến tới, trở tay một cái.
Trong không khí tịch mịch, “răng rắc”, chỉ nghe thấy một đạo tiếng vang quỷ dị, cánh tay người đàn ông lại có thể cứ như vậy bị cường ngạnh vặn gãy.
……
Thậm chí người đàn ông còn không kịp kêu thảm thiết, lại bị một chân đá vào ngực.
Vương Thiếu trên mặt đất giống như quả bóng lăn, sau khi quay cuồng mấy mét, cường ngạnh đụng vào trên vách tường.
⬅ Trước Tiếp ➡