“……”
“Hoàng Phủ,” Kỳ Mộ Phi nhướng mày hỏi, “Cậu biết cô gái phía dưới kia?”
“Không quen biết.” Hoàng Phủ Bạc Ái lạnh lùng nói một câu, nhưng tròng mắt gắt gao nhìn chằm chằm người phụ nữ, lại lộ ra tin tức“Đúng! Ông đây chính là quen biết người phụ nữ kia”.
Tập thể im lặng.
Sau đó ăn ý nhất trí không tin, lúc này mới ý thức được, mẹ nó! Hiện tại Hoàng Phủ anh ta là nổi bão.......bởi vì một người phụ nữ?!
Cổ đồng lọat xoay một cái, lại nhìn về phía người phụ nữ bên cạnh quầy bar dưới lầu.
……
Trong ánh sáng mơ hồ lập lòe ---
Váy trắng nhẹ rơi, tóc đen giống như mực rơi tản tới eo, phản chiếu hai gò má cực kỳ đỏ hồng, tựa như một đóa hoa hồng nở rộ đến mức tận cùng.
Một đôi mắt châu như nước sơn, lại sinh sôi lưu chuyển ánh sáng làm cho không người nào có thể bỏ qua, sạch sẽ, thuần túy.
Không hợp với không khí vẩn đục phiến tìm ở đây.
Hoàng Phủ Bạc Ái giống như là một con sư tử đột nhiên phát hiện con mồi, mắt tiễn tà mị, hơi nheo lại, nguy hiểm nồng đậm!
Người phụ nữ kia, chính là người phụ nữ điên ở sân bay sáng hôm nay!
Vừa nghĩ tới chuyện phát sinh ở sân bay vào sáng hôm nay, túi tiền còn đựng “phần thưởng” một trăm đồng cô đã cho anh, chỉ là đã sớm bị anh xé nát, khóe môi lạnh băng của Hoàng Phủ Bạc Ái, lại nhịn không được run rẩy, lệ khí đại thịnh!
Thật tốt, anh còn đang lo đi chỗ nào tìm cô! Không nghĩ tới nhanh như vậy liền chạm mặt!
Môi mỏng tà hoặc của người đàn ông, cười đến lạnh băng như sương.
……
Không cẩn thận.
Thịnh Vị Ương nhìn người đàn ông cười đến ghê tởm trước mặt. A, lại dám sờ mông cô!
Nháy mắt, Thịnh Vị Ương chợt có loại cảm giác bị khinh nhờn, “Soạt soạt soạt” ngọn lửa phẫn nộ thiêu đốt.
Cánh tay vung lên, giơ tay chính là một cái tát ném ở trên mặt người đàn ông.
“Bốp”!