……
Nữ lang (là cách gọi gái làm trong quán bar) bưng ly rượu, giả vờ bộ dáng say rượu, thuận thế nằm ở trong lòng Hoàng Phủ Bạc Ái, ngồi ở trên đùi người đàn ông, nũng nịu ngâm rên,
“Hoàng Phủ thiếu gia……”
Thân mình còn cố ý mềm mại cọ cọ.
Ngực không ngừng phập phồng, càng thêm bạo lộ ở phía dưới mí mắt người đàn ông, giống như hơi dùng sức thêm một chút, mảnh vải vốn ít đến đáng thương kia liền phải rách ra.
Hai luồng thịt no đủ sung túc miêu tả sinh động, kích thích tính chinh phục của động vật giống đực.
……
Độc miệng.
Hoàng Phủ Bạc Ái lại bất vi sở động, sắc mặt lãnh trầm không có một chút biểu tình.
Thấy Hoàng Phủ thiếu gia không có phản ứng, cũng không có đuổi cô ta đi, chỉ nhìn cô ta bằng nửa con mắt, nữ lang liền tự cho là đúng, cho rằng lực độ dụ hoặc còn chưa đủ.
Trong lòng vừa mừng thầm, tay đặt trên ngực người đàn ông, cũng vừa càng thêm làm càn duỗi về phía đũng quần tây của người đàn ông, mông cũng cố ý vô tình cọ xát, trong miệng phun ra âm thanh rên rỉ cũng càng thêm dâm đãng……
Đám đàn ông uống rượu trên sô pha bên cạnh cũng bị một màn “Hoạt sắc sinh hương” như vậy làm “Đả động”.
Mọi người vô cùng ăn ý liếc nhau, sau đó “Xoẹt xoẹt xoẹt”, hai mắt tập thể bốc lên ánh sáng lục tà ác.
Lôi Tu, “Dựa vào **! Tôi đánh cuộc, Hoàng Phủ khẳng định không nhịn được!”
Quý Diệc Thừa, “Năm mươi vạn, tôi đánh cuộc Hoàng Phủ nhịn được!”
Kỳ Thiếu, “Cược theo!”
Sở Thiếu, “Cược theo!”
……
Hoàng Phủ Bạc Ái vẫn sắc mặt chưa đổi như cũ, chỉ là, cặp mắt giống như hàn băng vạn năm kia, càng nhẹ lạnh, hàn khí liếc nhìn liền làm người ta run rẩy.
Nữ lang đã cảm nhận được dưới quần tây của người đàn ông đã nhô lên một cái dù nhỏ, hận không thể dùng thủ đoạn cả người ra, càng thêm ra sức câu dẫn.
Phác thảo sau cổ của Hoàng Phủ Bạc Ái, người phụ nữ uống một ngụm nhỏ Whiskey nồng đậm ở trong miệng, chu môi đỏ tươi lên, liền hôn về phía môi mỏng của người đàn ông.
Đám đàn ông nhướng mày xem cuộc vui trong ghế dài, cười đến một người càng tà ác hơn một người.