Gần mười tháng sau, Diệp Thiên Lạc thuận lợi sinh được một cậu con trai!
“Thiên Lạc, là một bé trai, sáu cân tám lạng, bác sĩ nói vô cùng khỏe mạnh.” Tô Vân chuyển đứa trẻ trong tay cho Diệp Thiên Lạc.
Con trai...
Diệp Thiên Lạc cúi đầu nhìn rồi cười...
“Vân à, cảm ơn cậu!”đọc full tại thichdoctruyen ,com
Tô Vân trừng cô, khoát tay, cúi đầu quan sát đứa trẻ trong lòng cô, “Ôi chà, Thiên Lạc, mặt mũi đứa bé chẳng giống cậu chút nào, chắc là giống cha nó nhiều hơn, mình…”
Nói tới đây cô ấy khựng lại, cô ấy bị trúng gió sao mà tự dưng nhắc tới người đàn ông kia làm cái gì không biết?
Nhưng Diệp Thiên Lạc lại rất bình tĩnh, cúi đầu đánh giá con trai một cách tỉ mỉ!
Khuôn mặt tinh xảo, ngũ quan rõ nét này cũng đủ cho cô biết cha của đứa bé này chắc chắn là một người không tầm thường.
Chỉ mong anh ta không phải nhân vật lớn tới mức cô không chọc vào được, nếu không, cô sẽ phải lo lắng tới quyền nuôi con.
“Thiên Lạc, đặt tên cho bé đi!”
Tô Vân duỗi tay đón lấy đứa bé trong tay cô, trêu cậu bé.
Diệp Thiên Lạc không nghĩ ngợi gì, trực tiếp thốt lên, “Tùy Tiện!”
“Tùy Tiện? Diệp Tùy Tiện? Sao cậu không đặt là Thuận Tiện, Diệp Thuận Tiện luôn đi?”
Ha ha..
Nam Cung Bình An? Còn có Đông Cung Hung Hiểm cơ mà.
“Nếu không thì Bình An đi!”
Khóe miệng Tô Vân giật giật, trên đời này có người mẹ ruột nào khác người như cô không?
“Ha ha ha, quá tục, Diệp Thiên Lạc, cậu đúng là người mẹ tốt nhất Trung Quốc!”
Diệp Thiên Lạc sờ mũi, hùng hồn nói, “Gọi là Diệp Bình An đi, tên này mình phải suy nghĩ suốt gần mười tháng mới lấy được đấy.”
Hừ, suy nghĩ gần mười tháng? Lừa quỷ sao? Nếu cô thực sự mất gần mười tháng mới nghĩ ra được một cái tên như thế này thì cô ấy chắc chắn sẽ đi nhảy lầu ngay.
Sau này, khi bạn nhỏ nào đó lớn hơn một chút, nghe mẹ nuôi nói là cái tên quá tục này sẽ theo mình cả đời thì tức tới phát điên. Hóa ra không phải mẹ cậu có thần kinh thô tới mức đáng sợ mà là vì mẹ cậu chẳng có chút tài văn chương nào cả.
Diệp Bình An...