Cô lười tranh cãi với cậu nữa, cô đặt ly sữa bò trong tay tới trước mặt cậu, cảnh cáo, “Câm miệng, ăn cơm đi!”
“Phát xít…” Diệp Bình An lẩm bẩm.
Sau khi ăn sáng và sửa soạn xong, Diệp Thiên Lạc chuẩn bị rời khỏi, nhưng cậu nhóc nào đó đã đứng chắn ngay trước cửa.
“Hình như mẹ quên mất con rồi!”
Diệp Thiên Lạc ngạc nhiên, cô nhìn cậu bé từ trên xuống dưới vài lần mới hiểu ý cậu, nhíu mày, hỏi, “Con thực sự định cùng mẹ tới trụ sở chính của tập đoàn Nam Cung?”
Diệp Bình An chỉ tay xuống dưới chân, lúc này cậu đã đeo giày xong, ý gì thì không cần nói cũng biết.
Diệp Thiên Lạc bóp trán, có chút đau đầu, “Bình An, trò đùa này của con chẳng buồn cười chút nào.”
“Con có đùa đâu.”
Khóe miệng Diệp Thiên Lạc giật giật, “Mẹ đồng ý cho con tới công ty nhưng chỉ có thể ở khu mẹ làm, không được đi lung tung mà gây họa. Nếu thật sự xảy ra chuyện gì thì không được nói con là con của mẹ, con có làm được không?”
“Diệp Thiên Lạc, sau khi tan tầm, mẹ và con tới bệnh viện làm xét nghiệm DNA đi, con sẽ trả tiền phí luôn.”
Diệp Thiên Lạc híp mắt, hỏi, “Ý con là sao?”
Diệp Bình An giả vờ đỡ trán, vô tội nói, “Chúng ta cần làm rõ mọi chuyện, con nghi là con không phải từ trong bụng mẹ mà ra.”
Nói xong, cậu không đợi Diệp Thiên Lạc kịp phản ứng mà kéo luôn cửa phòng ra, chạy tới cửa thang máy.
Thông thường trước khi cọp mẹ tức giận thì cách càng xa càng tốt.đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
Diệp Thiên Lạc ngây người, lúc phản ứng lại muốn đánh cậu bé một cái thì nào còn nhìn thấy thân ảnh bé nhỏ đấy đâu.
Cô hít sâu mấy lần mới ngăn chặn được lửa giận trong lòng. Trong nhà nuôi một tiểu ác ma còn khó hơn nuôi mười con sói con.
Rốt cuộc thằng nhóc này là con của ai mà lại di truyền cái tính xấu xa này?
Dù sao thì cô chắc chắn từ khuôn mặt tới tính tình của thằng bé chẳng có điểm nào giống cô cả.
Vậy nên chỉ có thể là di truyền từ tên cặn bã kia thôi!
Cha ruột của con chết rồi, còn sợ không dám bẻ mấy cành hoa dại này chắc! Khi còn học tại trường đại học Hải Thành, chuyên ngành chính của cô là thiết kế, cô cũng tìm hiểu qua về thiết kế trang sức và trang phục. Ba năm đại học đã giúp cô có đủ kiến thức để bước vào ngành này.
Bốn năm trước, khi Bình An vừa tròn một tuổi, cô đã thuê người chăm trẻ về chăm sóc thằng bé, bản thân cô thì nộp đơn vào tập đoàn tài chính Nam Cung.
Vốn dĩ trụ sở chính của tập đoàn tài chính Nam Cung có quy định bất thành văn là nếu trụ sở chính có vị trí trống thì chỉ có thể đề bạt các nhân viên ưu tú từ các chi nhánh của tập đoàn.
Nhưng đáng mừng là, năm năm trước, Nam Cung Diệp, thái tử của gia tộc Nam Cung kế nhiệm chức vị tổng giám đốc. Anh đã dùng thủ đoạn cứng rắn mà kiên quyết chỉnh đốn lại tập đoàn trên quy mô lớn, hủy bỏ rất nhiều quy chế cũ, tuyển dụng người tài, thay máu mới cho công ty, cũng nhờ đó mà anh có được vô số người ủng hộ.
Không thể không nói, Nam Cung Diệp, vị tổng giám đốc mới nhậm chức của tập đoàn Nam Cung là một người có kiến thức và tầm nhìn, có can đảm và quyết đoán chỉ có hơn chứ không kém những người cầm quyền trước.
Diệp Thiên Lạc đã bắt được cơ hội nghìn năm có một này mà thành công bước vào trụ sở chính của tập đoàn Nam Cung, chính thức gia nhập đội ngũ tinh anh.
Tuy rằng không bắt được vị trí trưởng phòng hay giám đốc nào nhưng cũng có lương tháng hơn vạn, đủ để chi trả cho cuộc sống của mẹ con cô.
Bốn năm qua, không phải cô chưa từng nghĩ tới chuyện đi tìm cha ruột của Bình An, nhưng năng lực của cô có hạn. Cô cũng từng gửi mẫu DNA cho đồn cảnh sát nhưng lại chỉ như đá chìm dưới đáy biển.
Chậm rãi, hai mẹ con cũng đã quen với việc sống mà chỉ có nhau, nếu có thêm người có lẽ sẽ phá vỡ sự yên bình này.
Càng quan trọng là, nếu đối phương đã cưới vợ sinh con, cô lại mang theo Bình An tìm tới cửa thì không phải là tự mình làm khổ mình sao?
Nói không chừng, Bình An còn bị gắn mác là con ngoài giá thú nữa chứ!
Mỗi khi có hàng xóm hỏi cô ai là cha ruột của con cô, cô đều sẽ mỉm cười, nói hai chữ, “Chết rồi!”
Một người đàn ông xa lạ lặng yên không một tiếng động gieo “nhân” trong cơ thể cô, cuối cùng, được “quả” như vậy thì so với chết rồi cũng chẳng khác nhau là bao.
…
Việc Diệp Thiên Lạc đưa con trai đến công ty đã tạo ra một vụ ồn ào không nhỏ.
Vô số ánh mắt kinh ngạc, tò mò hay đánh giá, hoặc giả hưng phấn bắn thẳng về phía cô, trong đó, khó tránh khỏi cũng có ánh nhìn từ những người có tình cảm với cô. Nhiều người trong số họ thậm chí còn chỉ chờ thời cơ chín mùi để được ôm mỹ nhân về.
Bây giờ, mỹ nhân có về nhưng mà sau lưng lại kéo theo một cục nợ!
Diệp Thiên Lạc chỉ mỉm cười cho qua.đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
Nhưng nhóc con bên cạnh cô lại không vui chút nào. Cậu bé nhìn mẹ mình rồi quay sang nhìn mấy chú trẻ tuổi đang nhìn mẹ mình bằng ánh mắt tiếc nuối, bất mãn nói, “Sở dĩ mẹ đồng ý cho con tới công ty hóa ra là để chắn hoa đào cho mẹ?”
Diệp Thiên Lạc sờ mũi, có chút khó có thể mở miệng.
Nếu cô nói ừ có thể đả kích tâm hồn bé nhỏ của con trai cô hay không?
Nhưng, cô lại xem nhẹ tư duy khác người của con trai nhà mình.
Không đợi cô mở miệng, cậu bé lại nói, “Chắn thì chắn đi. Cha ruột của con chết rồi, còn sợ không dám bẻ mấy cành hoa dại này chắc?”
Diệp Thiên Lạc đang uống trà, nghe vậy lập tức “phù” một tiếng, phun hết nước trà trong miệng ra.
“Diệp Bình An, mấy năm nay những lễ nghi và giáo dưỡng con học ở trường biến đi đâu rồi? Cho chó ăn sao?”