Cũng trong nháy mắt Lục Đinh Ninh dứt lời đó, chút tự cao của Kha Giai Linh bị cô đánh nát.
Xấu hổ cùng khuất nhục, khiến lớp trang điểm dày kia cũng không che được vẻ mặt trắng xanh của cô ta.
Mà cô ta thì chỉ có thể cắn răng nuốt sự khuất nhục đó xuống. Hay tay nắm chặt làn váy, chứng tỏ cô ta rất không cam lòng.
Bởi vì, nhà họ Kha không đắc tội nổi với RM.
Cho dù hiện tại RM đang xuống dốc, nhưng lạc đà gầy còn hơn ngựa béo.
Sau cùng, Kha Giai Linh chỉ có thể nâng váy, khóc chạy về khách sạn.
Xem trọn phản ứng của Kha Giai Linh, Lục Đinh Ninh lặng lẽ nhếch môi.
Nói thật, loại phụ nữ này Lục Đinh Ninh cũng không hiểu nổi sau anh cô lại hạ miệng được, chỉnh thể chính là một đóa bạch liên hoa. Trông đã thấy tởm!
Lục Đinh Ninh nhìn cô gái khóc lóc chạy đi, khóe môi cong lên như ác ma, hình ảnh này lại không cẩn thận rơi vào một đôi mắt sắc như chim ưng...
Người nọ, đang nhìn chằm chằm nhìn Lục Đinh Ninh.
Lục Đinh Ninh cũng không bối rối khi bị người ta phát hiện, trái lại còn thản nhiên đánh giá người đang nhìn mình.
Người nọ có được gương mặt vô cùng điển trai. Nhưng khiến Lục Đinh Ninh ấn tượng sâu nhất vẫn là đôi mắt đen, sắc bén, lạnh lẽo, liếc mắt một cái là khiến người ta mất tự nhiên, giống như đặt mình trong trong khe băng rẽ.
Nếu xem nhẹ ánh mắt anh ta thì người này trái lại rất giống một cậu ấm tao nhã con nhà gia thế. Sơ mi đen, tay áo tùy tiện sắn lên. Quần tây thẳng, chân dài mê người.
Anh ta lại đứng đúng hướng về cửa, mọi thứ quanh thân như tự động bị đẩy ra ngoài. Đây đại khái là khí thế của một người.
Nói thật, cho dù Lục Đinh Ninh đã nhìn quen mấy vị quý tộc ở nước F, cũng không thấy ai được như người đàn ông trước mắt, có được khí thế khiến người ta sợ hãi!
Có lẽ cũng chỉ người có khí thế bậc này mới khiến Lục Đinh Ninh có hứng thú.
Nhìn chằm chằm người đàn ông kia, Lục Đinh Ninh bỗng nhiên nhếch môi cười, sau đó cô làm một chuyện tà ác mà đến chính cô cũng không nghĩ đến.
"Còn nhìn nữa, tôi sẽ xơi tái anh đó!" Cô dùng khẩu hình miệng, nói lời này với người đàn ông.
………..
Tông Kế Trạch
Lúc này, tài xế Nguyễn Tích Nguyên gọi đã lái xe đến rồi. Lục Đinh Ninh xoay người lại, chui vào trong xe...
Lục Đinh Ninh phủi mông chạy lấy người, để lại người đàn ông đứng lặng trước cửa khách sạn Katie, nhìn chằm chằm chiếc xe Đinh Ninh leo lên lái đi xa, anh đột nhiên hỏi: "Vừa rồi, cậu ta nói cái gì vậy?"
Xung quanh nhìn như không có ai, bỗng nhiên xuất hiện thêm một người đàn ông mặc một thân tây phục màu đen. Người này, là trợ lý hàng đầu tại Đế Thành, Cảnh Kình. Về cơ bản, người của Đế Thành không ai không biết người này!
Chỉ vì, trước mắt Cảnh Kình đang làm việc tại tập đoàn Trác Nặc. Bởi vì hiệu suất làm việc cực cao, cùng với đứng sau tập đoàn Trác Nặc là thế lực nhà họ Tông mà được người ta hay biết.
Có điều nhân vật hô phong hoán vũ trong mắt mọi người, Cảnh Kình, hiện tại lại khom lưng, cung kính với người đàn ông trước mặt.
Bởi vì, người trước mặt chính là tổng giám đốc tập đoàn Trác Nặc, người cầm quyền nhà họ Tông, Tông Kế Trạch!
"Anh Tông..."
Lục Đinh Ninh vừa rồi nhấn từng chữ rõ ràng, chỉ cần là người biết thần ngữ*, đều có thể biết vừa rồi Lục Đinh Ninh nói gì.
*Thần ngữ (唇语): 唇: môi; 语 ngôn ngữ-> ngôn ngữ môi
Mà rất không khéo chính là, Cảnh Kình lại biết thần ngữ.
Cho nên Tông Kế Trạch mới gọi anh ta lại.
Bình thường, Cảnh Kình phục tùng mọi mệnh lệnh của Tông Kế Trạch.
Nhưng lần này, Cảnh Kình lại do dự.
"Nói!" Tông Kế Trạch cũng đoán được, vừa rồi Lục Đinh Ninh chắc chắn nói lời không hay. Nếu không nói xong người cũng đã không chạy.
Tông Kế Trạch có ưu thế áp đảo về mặt khí thế. Cho nên Cảnh Kình cũng chỉ có thể kiên trì, dịch lại nội dung câu vừa rồi Lục Đinh Ninh nói: "Vừa rồi Lục Nhất Ninh nói chính là, còn nhìn cậu ta nữa, cậu ta sẽ xơi tái anh!"
Tông Kế Trạch: “...”
Cho dù sớm biết Lục Đinh Ninh sẽ chẳng nói lời hay ho gì, nhưng Tông Kế Trạch vẫn tức đến mức muốn bắt thằng nhãi kia về tẩn cho một trận.
Mà lúc này, Cảnh Kình nhìn vẻ mặt âm trầm của cậu chủ Tông. Dưới thời tiết nóng nực này, thật sự có tác dụng giải nóng!
*
"Vừa rồi Kha Giai Linh nói gì với cậu vậy?" Trở về trên xe, Nguyễn Tích Nguyên đột nhiên hỏi.
"Cũng không nói gì. Chỉ bảo tôi quên cô ta thôi!" Lái xe còn đang trên xe, Lục Đinh Ninh cực kỳ chú ý đến lời nói cử chỉ.
"Vậy cậu... Nói như thế nào?"
"Tôi bảo cô ta đã đánh giá cao mình rồi! Tôi vốn đâu có nhớ mãi không quên cô ta..."
Nguyễn Tích Nguyên: “…”
Nếu là những người khác, Nguyễn Tích Nguyên nhất định sẽ châm chọc vài câu.
Nhưng người ngồi bên anh ta là Lục Đinh Ninh, giơ tay nhấc chân đều lộ ra quý khí. Khí chất hơn Lục Nhất Ninh rất nhiều.
Đặt Lục Đinh Ninh và Kha Giai Linh cùng một chỗ, bất cứ ai cũng sẽ thấy Kha Giai Linh không xứng với cô.
"Đúng rồi, vừa rồi người đứng ở cửa khách sạn là ai?" Có thể là biết Nguyễn Tích Nguyên sẽ không nói nữa nên Lục Đinh Ninh bỗng nhiên đổi đề tài.
"Cậu hỏi Tông Kế Trạch?" Lục Đinh Ninh nhắc tới, Nguyễn Tích Nguyên liền nghĩ tới Tông Kế Trạch. Bởi vì, nơi có Tông Kế Trạch, khí thế của anh sẽ làm lu mờ tất cả những người khác, muốn khiến người ta không chú ý tới cũng khó.
"Trước mắt anh ta chính là người sáng lập hãng điện thoại di động Trác Nặc đầu tiên trên thế giới. Cũng là… của Đế Thành." Câu nói kế tiếp, Nguyễn Tích Nguyên chỉ giơ ngón tay cái lên bày tỏ.
Lục Đinh Ninh: …
Vừa rồi Nguyễn Tích Nguyên nhắc đến "Tông Kế Trạch", Lục Đinh Ninh còn thấy hơi quen tai.
Mà khi Nguyễn Tích Nguyên nói đến "di động Trác Nặc", cô lập tức biết vì sao mình thấy quen tai rồi.
Không chỉ vì Lục Quốc Hoa từng nhắc qua Trác Nặc và Tông Kế Trạch chính là người quyết định vận mệnh của RM. Mà còn bởi vì người sáng lập hãng di động Trác Nặc Tông Kế Trạch, cũng là một nhân vật nổi tiếng toàn cầu.