Lục Đinh Ninh nhìn ngó người bên cạnh, ai nấy đều vùi đầu vào viết.
Có vài người như sợ bị Lục Đinh Ninh chép đáp án, đoạt mất học bổng mà che che đậy đậy.
Rơi vào đường cùng, Lục Đinh Ninh chỉ có thể làm như lời Nguyễn Tích Nguyên nói, mò tay thò đến điện thoại dưới bàn mở Baidu...
*
Lục Đinh Ninh bị thơ cổ tại đại học Z tàn phá cho đầu óc choáng váng, về đến nhà lại bắt đầu thay Lục Nhất Ninh xử lý chuyện công ty.
Hơn chín giờ tối, Nguyễn Tích Nguyên rời đi, Lục Đinh Ninh mới có thời gian cho mình.
Lục Đinh Ninh thừa dịp xả nước đầy bồn tắm mà lấy hai chiếc điện thoại từ trong túi áo ra xem.
Chiếc của anh cô Lục Nhất Ninh vẫn không có tin nhắn nào. Mà trên điện thoại của cô thì có MSN William gửi tới.
William viết: Dylan, cậu bảo tôi đi tìm hiểu mạng lưới thông tin của Trác Nặc, tôi quả thật phát hiện ra được vấn đề!
Lục Đinh Ninh nhìn thấy thì sửng sốt, William nói hẳn là chuyện lần trước cô bảo William xâm nhập vào mạng lưới của Trác Nặc xem có tra được tin gì không.
Cái tin này khiến hai mắt Lục Đinh Ninh bỗng sáng lên.
Cô lập tức nhắn lại: Tra được gì rồi?
Kỹ thuật trạch William mỗi ngày chỉ có thời gian ngồi trước máy tính là nhiều nhất, cho nên Lục Đinh Ninh vừa gửi tin đến, William bên kia liền đáp lại: một phần nội dung sản phẩm mới của bọn họ. Tôi xâm nhập vào bộ phận quản lý của công ty bọn họ thì thấy được mail được gửi đến từ ip có địa chỉ tại công ty Tường Thụy!
William: Văn kiện.
Công ty Tường Thụy?
Lục Đinh Ninh nhớ, kia cũng là một công ty về điện thoại di động.
Nhưng công ty này từ kiểu dáng đến hệ thống của di động đều bắt chước Trác Nặc.
Cơ mà bắt chước chung quy vẫn là bắt chước, làm sao sánh bằng sản phẩm của người ta được.
Lục Đinh Ninh mở văn kiện William gửi tới, không chỉ là kinh ngạc đôi chút.
Chỉ vì, văn kiện William gửi tới không chỉ có kiểu dáng sản phẩm mới mà Trác Nặc sắp cho lên thị trường mà đến cả hệ thống cài đặt và ứng dụng cũng có!
Thông tin này mà rơi vào trên tay công ty Tường Thụy thì Trác Nặc nhất định sẽ tổn thất không nhỏ.
Nghĩ vậy, Lục Đinh Ninh lại gửi tin cho William bên kia: Giúp tôi chặn máy tính của vị quản lí kia, đảm bảo trong máy tính của người nọ không bất cứ một văn kiện nào có liên quan đến chuyện này.
William: Chuyện này còn cần cậu nói sao? Nhưng mà Dylan, chúng ta mượn cơ hội này tiến quân vào ngành di động cũng không tệ đâu! Vừa rồi tôi có xem qua, hệ thống điện thoại này thật sự rất mới. Dựa vào hai chúng ta liên thủ, tuyệt đối có thể đi đầu trong giới di động!
Theo William, nếu là trước đây Lục Đinh Ninh nhất định sẽ đồng ý luôn. Nhưng lần này, dù sao trước đó Tông Kế Trạch cũng giúp cô một tay, nếu cô đâm sau lưng anh một nhát thì đúng là không hay lắm.
Chỉ trong vài giây suy nghĩ, Lục Đinh Ninh đã trả lời lại William: Không được. Chuyện lần này dừng tại đây thôi!
William: Có tiền không kiếm cậu đúng là đầu đất!
Lục Đinh Ninh chỉ cười, không trả lời lại William mà lấy di động của anh cô, gửi cho Tông Kế Trạch một tin nhắn: Có rảnh không? Cho anh thứ này!
Gửi xong, Lục Đinh Ninh thật sự mệt rã rời. Cũng không xem Tông Kế Trạch bên kia có trả lời không, Lục Đinh Ninh vừa tựa vào ở gối đã ngủ...
Tông Kế Trạch chờ điện thoại của Lục Đinh Ninh
Tại một nơi khác của thành phố, tại tầng cao nhất của tòa cao ốc Trác Nặc - -
Mặc dù đã đêm khuya, nhưng nhân viên Trác Nặc vẫn mở hội nghị khẩn cấp vì sản phẩm di động mới sắp đưa ra thị trường.
Lúc này Tông Kế Trạch đang ngồi trên ghế chủ vị trong phòng họp, nghe các quản lý đưa ra sách lược marketing cho sản phẩm lần này.
Mà ở phía sau, di động của anh truyền đến âm báo có tin nhắn.
Tông Kế Trạch vốn không muốn để ý. Nhưng không hiểu sao lại quay đầu nhìn thoáng qua, là - - Lục Nhất Ninh.
Ba chữ này khiến Tông Kế Trạch bỗng nhớ tới chuyện Lục Nhất Ninh làm chuyện ‘Lôi Phong’ tại sơn trang ngày ấy
Vốn không có hứng thú lắm, chẳng hiểu sao anh lại mở tin nhắn Lục Đinh Ninh gửi tới.
【 Có rảnh không? Cho anh thứ này! 】
Đến do dự cũng không, Tông Kế Trạch nhanh chóng đáp lại: 【 Thứ gì? 】
Nhóm quản lý cấp cao trong phòng hội nghị đã bao giờ thấy Tông Kế Trạch đang họp mà nghịch điện thoại đâu?
Mà lúc này Tông Kế Trạch chẳng những nghịch mà còn nhìn chằm chằm điện thoại. Anh như vậy, không khác mấy thanh niên trẻ nghiện điện thoại.
Ai cũng tò mò, rốt cuộc người khiến Tông Kế Trạch phá lệ xem điện thoại trong giờ họp là ai!
Chẳng qua, tò mò thì tò mò, không ai dám rướn cổ lên nhìn lén di động của Tông Kế Trạch.
Mà Tông Kế Trạch gửi xong tin nhắn, lại thấy phiền não vì mãi không thấy Đinh Ninh hồi âm.
Dưới sự phiền lòng, Tông Kế Trạch chỉ đành cố tập trung vào cuộc họp cho sản phẩm mới.
Đợi đến lúc hội nghị kết thúc đã là đêm khuya 12 giờ.
Tông Kế Trạch lại một lần sờ đến điện thoại.
Nhưng trên di động vẫn không có thêm tin nào từ Lục Đinh Ninh. Trái lại có mấy người bạn rủ anh đi uống rượu.
Rơi vào đường cùng, Tông Kế Trạch đành nhắn thêm tin cho Lục Đinh Ninh: 【 Không phải muốn chơi tôi chứ! 】
Nhưng tin này vẫn như đá chìm đáy biển.
Có đôi khi, con người chính là như vậy.
Người thì vội vàng đến đầu óc choáng váng, nhưng vì có chuyện phiền não trong lòng nên mãi không ngủ được.
Mà Tông Kế Trạch, chính là loại người đó.
Một đêm này, anh canh điện thoại, chờ Lục Đinh Ninh hồi âm, trắng đêm khó ngủ!
*