⬅ Trước Tiếp ➡
Lục Chí Thanh từng bước đến gần, Lục Đinh Ninh cũng dần nghe rõ những gì anh ta nói.
Càng nghe, Lục Đinh Ninh càng thêm khẳng định thân phận của anh ta.
Lục Chí Thanh đến gần, Lục Đinh Ninh còn phát hiện ra một điều.
Đó chính là chuyện trước đó Nguyễn Tích Nguyên nói anh cô đánh cho Lục Chí Thanh mặt mũi bầm dập, còn bị Lục Quốc Hoa mắng. Đây cũng là một trong những nguyên nhân dẫn đến Lục Nhất Ninh phải rời nhà trốn đi.
Theo lý, nếu là anh cô mà đánh Lục Chí Thanh mặt mũi bầm dập thì cách lúc anh cô mất tích mới chỉ có mấy ngày. Lục Chí Thanh này có khôi phục nhanh đến đâu cũng phải có chút dấu vết.
Mà lúc này, người này mặt mũi trắng trẻo nõn nà, nào có chút dấu vết?
Vu oan hãm hại, chứng cứ vô cùng xác thực.
Chỉ là hiện tại cho dù có nói với Lục Quốc Hoa cũng không đổi được anh cô về.
Cân nhắc một lát, Lục Đinh Ninh liếc thùng rác bên vệ cỏ.
Nơi đó, có mấy túi đồ bỏ đi, còn chưa bị nhân viên bảo vệ môi trường đến lấy.
Nhìn chằm chằm mấy túi rác lớn kia, Lục Đinh Ninh bỗng nhiên nhếch môi cười, tiện đà đi tới...
Chỉ là lúc này làm những thứ này, Lục Đinh Ninh lại không chú ý đến một chiếc Rolls-Royce đen đang chậm rãi dừng lại.
Ngồi ở trên ghế lái là Cảnh Kình ăn mặc rất tinh anh. Người ngồi sau mặc đồ thể thường chính là Tông Kế Trạch.
Hôm nay, Tông Kế Trạch bị người ta mời đến đây, nói là nghỉ dưỡng. Nhưng trên thực tế là thừa dịp này mà nịnh bợ anh.
Cho nên, Tông Kế Trạch không hứng thú lắm.
Thậm chí đến cửa sơn trang rồi Tông Kế Trạch còn có ý muốn Cảnh Kình quay đầu xe về.
Lại không nghĩ đến đương lúc anh định lên tiếng thì chợt phát hiện bóng dáng trắng cách đó không xa.
Trong nháy mắt, đôi mắt như chim ưng của Tông Kế Trạch bỗng nhiên nheo lại, giống như đã ngắm được con mồi ngon.
"Dừng xe!" Mệnh lệnh, bất giác được thốt ra.
Cảnh Kình làm việc luôn rất hiệu suất, Tông Kế Trạch vừa nói anh ta lập tức giẫm phanh.
Nhưng đương lúc anh ta định xuống xe mở cửa cho Tông Kế Trạch lại bị anh quát: "Đừng nhúc nhích!"
"Sao vậy, cậu chủ Tông?" Cảnh Kình có chút khó hiểu.
Lúc ngẩng đầu lên, Cảnh Kình cũng phát hiện cách đó không xa bóng dáng thon dài đang đi về phía thùng rác.
Lần này, Cảnh Kình đã hiểu vì sao Tông Kế Trạch bỗng nhiên kêu ngừng.
Nhưng ai có thể nói cho anh ta biết, cậu Lục đây là đang làm gì không?
Trước đó tại cửa khách sạn dùng khẩu hình miệng nói muốn xơi tái cậu chủ Tông cũng thôi, hiện tại lại đi nhặt rác! Nơi này đâu phải Dubai!
Đúng vậy, Lục Đinh Ninh đến kế bên thùng rác thì nhấc một túi rác mở ra.
Bên trong đều là đồ thừa của nhà bếp. Vừa mở ra, mùi hương kia... Quả thực chua đến khó tả!
Thế cho nên, Lục Đinh Ninh nhăn tít mày lại.
Nhưng khiến Tông Kế Trạch và Cảnh Kình không ngờ đến là, Lục Đinh Ninh tuy ghét bỏ ra mặt nhưng vẫn hướng về phía nó...
………….
Tiết mục càng phấn khích hơn
"Cậu chủ Tông, tôi cảm thấy người này đúng là khó hiểu. Trước đó cậu chủ Lục tuy không phát triển lắm nhưng cũng là người bình thường. Nhưng từ sau khi bị phụ nữ phản bội, cậu ấy lại biến thành thế này..."
Cảnh Kình cứ chê bẩn hoài, hoàn toàn không để ý đến Tông Kế Trạch.
Bởi vì Tông Kế Trạch phát hiện Lục Đinh Ninh cầm cái túi rác kia lên rồi quay đầu đi về hướng một người đang đến phía sau.
Ngay sau đó, cảnh tượng khiến người ta kinh ngạc đã xảy ra.
Lục Đinh Ninh đến gần người nọ, không cho người ta thời gian phản ứng đã trực tiếp ụp túi rác lên đầu người ta, những thứ ôi thiu trong túi rơi rớt hết ra ngoài.
Hình ảnh thật khiến người ta cảm thấy không ổn lắm.
Đại khái người bị ụp túi cũng không nghĩ mình sẽ bị đối xử như vậy, sau khi bị ụp thì tính hất túi ra khỏi đầu mình.
Nhưng Lục Đinh Ninh vừa nhận ra anh ta định phản kháng đã giữ ấy tay người này, trực tiếp vặn ra sau, sau đó đầu gối cong lên huých một cú vào bụng người nọ...
 Lục Đinh Ninh bắt đầu đánh Lục Chí Thanh tơi bời, khóe miệng Cảnh Kình giật giật. Cho dù có đối mặt với chuyện lớn nhỏ gì anh ta cũng không nhíu mày, bị người ngoài gọi là mặt tú-lơ-khơ (mặt lạnh), nhưng khi thấy một loạt hành động của cậu chủ Lục, anh ta cũng bị kinh ngạc đến há hốc mồm.
"Cậu chủ Tông, chúng ta nên báo cảnh sát hay đến ngăn cản?" Cảnh Kình hỏi.
"Không, chúng ta không cần làm gì cả!"
So với Cảnh Kình, phản ứng của Tông Kế Trạch tương đối lạnh nhạt.
Bởi vì theo ý anh, đây là chuyện của người khác, cho dù có đánh chết người thì cũng không liên quan gì đến anh.
Quan trọng hơn là, anh cảm thấy chuyện Lục Đinh Ninh muốn làm, tuyệt đối không chỉ có những thứ này.
Chờ đợi tiếp theo chính là tiết mục càng phấn khích hơn.
*
Lục Đinh Ninh cũng không phụ lòng mong mỏi của Tông Kế Trạch.
Sau khi đánh Lục Chí Thanh một trận tơi bời, cô kéo cái tên bị đánh cho choáng váng đến bên thùng rác, sau đó quay lại nơi đã xuống xe.
Lúc này, Nguyễn Tích Nguyên đã đỗ xe xong về tới trước mặt Lục Đinh Ninh.
"Chúng ta vào thôi." Nguyễn Tích Nguyên nói.
"Ừ!" Lục Đinh Ninh đáp lại.
Hai người cùng đi, lúc đi ngang qua chỗ Lục Đinh Ninh vừa ném Lục Chí Thanh, Nguyễn Tích Nguyên phát hiện ra bất thường.
⬅ Trước Tiếp ➡