Chương 14
Kết quả vì tài nghệ nông cạn, hành sự bất cẩn nên bị người ta bắt sống, mất cả chì lẫn chài.
Lăng Yên Yên kể lại đầu đuôi mọi chuyện, thở dài đầy ấm ức “Là ta sơ suất, làm phiền Giang sư huynh rồi.”
Bạch Lê “…”
“Đừng nhắc tới họ Khương đó nữa, bao lâu rồi còn chưa đến cứu bọn ta, nói không chừng còn đang mải mê vui thú trong chốn phong hoa tuyết nguyệt ấy rồi ”
Trong xe còn có một người bị trói nữa, là sư đệ đồng môn của Lăng Yên Yên, Hạ Hiên. Thiếu niên hoạt bát này vẫn đang vỡ giọng, tiếng nói the thé như giọng vịt đực, tức giận nói “Tên đó làm gì để tâm đến sư tỷ, kiếm tu của Cự Khuyết Kiếm tông đều như vậy cả ”
Ba người đều bị trói chặt tay ra sau lưng, ngồi tựa lưng vào nhau trong xe ngựa. Mới đầu còn chán nản tuyệt vọng, nhưng sau đó cũng dần chấp nhận số mệnh trớ trêu, bắt đầu tán gẫu linh tinh, chia sẻ những “hành trình bị bắt cóc” thảm thương của mình.
Bạch Lê thầm nghĩ, gọi Khương Biệt Hàn tới nữa là vừa đủ bốn người, bày được một bàn mạt chược.
Nàng ra vẻ tò mò hỏi “Kiếm tu của Cự Khuyết Kiếm tông đều như vậy thật à?”
Hạ Hiên đang bức xúc, càng nói càng khinh bỉ, trừng mắt đáp “Vị đạo hữu này, chắc tỷ chưa từng thấy nơi ở của bọn họ. Quần lót với tất để chung một chỗ, cô cũng chưa thấy bọn họ lúc ngủ đâu, ngáy thì vang trời, lại còn ôm kiếm ngủ Đại sư huynh của Thiên Tiêu Phong ấy à, còn dám tuyên bố khắp thiên hạ, cả đời không lấy thê tử, thanh kiếm Bích Du kia chính là nương tử của hắn.”
“Khương sư huynh không phải vậy đâụ” Lăng Yên Yên lí nhí biện giải một câu, giọng không chắc lắm.
“Gần mực thì đen. Ta thấy hắn không ra gì Bọn ta bị trói lâu như thế rồi mà chẳng thấy bóng dáng hắn đâu Nam nhân đều là một lũ không đáng tin, hừ ”
Bạch Lê “…” Ngươi quên ngươi cũng là nam nhân rồi à?
Hạ Hiên trông chỉ mười bốn mười lăm tuổi, là một thiếu niên non nớt, mặt mày trắng trẻo hồng hào, tròn trịa đáng yêu, còn vương nét bầu bĩnh, khiến người ta chỉ muốn đưa tay véo một cái.
Ngọc Phù Cung thuộc đạo môn, pháp bào là màu xanh nhạt như vỏ trứng vịt, càng xuống dưới màu càng nhạt dần, tựa như ánh rạng đông vừa ló lên sau tầng mây phiêu dật, khiến người mặc như toả ra tiên khí.
Thiếu niên này mặc lên lại trông như một cây cải thìa xanh mướt mát mọng nước.
Hạ Hiên vì chuyện Giang Biệt Hàn mà hờn giận với Lăng Yên Yên, song bản tính nhiều lời khó sửa, lúc này lại vô cùng tự nhiên trò chuyện với Bạch Lê “Đạo hữu, tỷ trốn thoát một mình sao?”
Bạch Lê lắc đầu nguầy nguậy “Không không không, có người giúp ta chạy ra.”
“Người đó đâu?”
“Ta cũng không biết.”
“Hừ, đúng như ta nghĩ ”
Bạch Lê “?”
“Nam nhân đúng là chẳng ai ra gì ”
Đêm nay, thiếu niên đã có cái nhìn thấu triệt về bản chất phái nam, hùng hồn kết luận như đinh đóng cột.
Bạch Lê “…”
Nàng thở dài một hơi, rồi lại thêm một hơi dài nữa, than cho vận mệnh long đong, lắm chông gai của mình, cũng bắt đầu lo lắng cho tình hình hiện tại của Tiết Ngọc.
Bạch Lê ghé đầu sang, thì thầm hỏi “Đệ có biết họ Tiết ở Bạc Châu không?”