Thời điểm Lương Trù rời giường đã gần giờ Mẹo, mà Lương Xước còn ở bên người nàng, cứ như vậy lẳng lặng nhìn nàng, khi Lương Trù mở mắt ra vừa lúc cùng ánh mắt hắn chạm nhau, Lương Trù nhanh chóng dời mắt đi làm Lương Xước thập phần bất mãn.
Có đôi khi Lương Trù thật sự cảm thấy Lương Xước rấtbiến thái. Trên thực tế, bất luận ai cũng không thể làm được chuyện như vậy, nhìn chằm chằm một người kmà có thể nhìn tận hai ba canh giờ, đây chính là một loại hành vi thực bệnh hoạn.
“Trù Nhi tỉnh rồi?” Hắn duỗi tay đỡ nàng rời giường.
“Ân.” Lương Trù nhàn nhạt gật gật đầu, cứ như vậy bị Lương Xước ôm vào tɾong lòng ngực.
“Ta muốn đi vệ sinh.” Nàng nói một câu vô cùng gây mất hứng như vậy, lúc này Lương Xước mới tâm không cam lòng không muốn mà buông nàng ra, cũng không cần gấp gáp đúng chứ? Bọn họ còn có thời gian cả đời.
Buông Lương Trù ra, Lương Xước si mê nhìn nàng đứng dậy, thẳng đến khi hạ nhân đi đến quan phòng, hắn liền cứ như vậy chờ ở bên ngoài bình phong.
“Chàng. . .” Phải làm sao thì người này mới chịu đi ngoài? Lương Trù cảm thấy thập phần bối rối.
“Nghe thanh âm nàng đi ngoài cũng dễ nghe.” Hắn mỉm cười đáp lại.
“Lương Xước, chàng thật sự có bệnh ” Ngày thường Lương Trù không dễ dàng tức giận như vậy, nhưng Lương Xước luôn có một trăm loại phươռg pháp chọc giận nàng
Còn may, sau đó Lương Xước vẫn thức thời rời đi, bằng không Lương Trù còn phải phát sầụ
Lương Trù vô cùng không hy vọng ban đêm đến, nhưng thời gian lại cũ kỹ như vậy, sẽ không vì bất luận kẻ nào mà dừng lại, cánh tay thuộc về nam nhân kia ở thời gian đi ngủ chuẩn xác ôm lấy nàng.
Nàng có thể cảm nhận được du͙c vọng phấn chấn̵ bừng bừng của hắn, “Nương tử, có muốn ôm vi phu một cái không?” Hắn ở bên tai nàng cọ xát.
Nhớ tới lời hứa hẹn của mình với hắn, Lương Trù xoay người, hai tay nhỏ đáp ở trên vai hắn, gương mặt dựa vào ngực hắn, nàng lẳng lặng, không có ngôn ngữ dư thừa gì, chỉ là như vậy, Lương Xước đã cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
So với cái ôm hàm xúc của nàng, Lương Xước ôm càng có tính xâm lược hơn, hắn phảng phất như muốn đem Lương Trù hung hăng ôm nhập vào thân thể của mình.
Hai tay của hắn bắt đầu cởi bỏ quần áo trên người hai người, chỉ tɾong chốc lát, hai người đã gần như lõa lồ.
“Trù Nhi, đem hết thảy đều cho ta.” Những lời này đã gần như khẩn cầụ
Lương Trù nằm ở trên giường, đối mặt với ánh mắt tràn ngập tính xâm lược của hắn, nàng chần chờ, thả lỏng thân mình, sau đó khẽ gật đầụ
Được nàng cho phép với hắn mà nói so với bất cứ điều gì cũng đều quan trọng hơn, hắn muốn nàng, muốn đến phát cuồng, nhưng hắn lại hy vọng nàng có thể cam tâm tình nguyện, cho dù chỉ là một chút.
“Phu quân, nhẹ một chút.” Thanh âm nàng có điểm u oán.
Lương Xước hưng phấn kêu rên một tiếng, hắn tách ͼhân nàng ra, mảnh đất vốn hoang vu đã bị hắn khai phá qua, hiện tại có vẻ có chút đáng thươռg, cũng có chút sưng đỏ, ánh mắt nóng rực của hắn làm Lương Trù có chút không được tự nhiên mà muốn đem ͼhân khép lại nhưng Lương Xước sao có thể để nàng như nguyện.
“Ô a ” Cử động kế tiếp của Lương Xước làm nàng thập phần kinh h0àng, hắn cúi người xuống, môi lưỡi nóng rực liền cứ như vậy mút hôn hạ thân nàng, nàng xoắn thân mình, muốn né tránh, e0 lại bị hắn gắt gao ngăn chặn.
“Phu quân Phu quân Không cần ” Nàng kinh h0àng co ͼhân, vẫn như cũ bị áp chế chặt chẽ, hắn dùng lưỡi linh động đẩy hai mảnh thịt mềm ra, bắt đầu liếm mút trân châu tɾong đó, còn phát ra tiếng nước tấm tắͼ, làm Lương Trù vừa thẹn thùng lại hoảng sợ, không có đạm nhiên như bình thường.
Càng muốn mệnh hơn chính là nàng không thể tin tưởng được thân thể của mình lại bởi vì hành vi phóng đãng này của hắn mà bị đánh thức, từ giữa hai ͼhân nổi lên ngứa ngáy mãnh liệt, khắp nơi nhắc nhở nàng động tình.
Hơi hơi ngẩng đầu, thanh âm Lương Xước chứa đầy ý cười, “Rõ ràng đã chảy nhiều nước như vậy, nơi này co rụt lại co rụt, là đang yêu cầu vi phu liếm cho nàng đi? Còn nói không cần? Ân?” Âm hộ phấn nộn dính đầy nước, còn có chút sưng to do cuộc tình ái lúc trước để lại, tuy rằng đã được bôi dược nhưng màu sắc vẫn có vài phần tươi đẹp, ở dưới hắn liếm láp bắt đầu lúc đóng lúc mở co rút lại, hình như có chút chờ mong, làm khí huyết Lương Xước cuồn cuộn.
Lắc đầu, bộ dáng Lương Trù thoạt nhìn nhu nhược đáng thươռg, càng thêm kích phát thú tính của Lương Xước, hắn lại lần nữa cúi người, dùng sức liếm mút cánh môi non mềm của nàng, dùng sức mà liếm láp huyệt khẩu nàng, hàm răng nhẹ nhàng cắn trân châu mẫn cảm kia, tuy rằng không có kinh nghiệm nhưng hắn lại rấtcó tinh thần thường thức nhiều mặt thực nghiệm, khi thì chấn̵ động, trêu đùa, có khi nhẹ nhàng, đạm quét, có khi lại có tính xâm lược mà dùng sức liếm mút.
“A. . .” Kích thích mãnh liệt làm nàng nhịn không được cong người lên, cũng càng dễ bề để hắn liếm láp, tiếng nước miếng làm nàng thẹn thùng đến cực điểm.
“Mỗ. . .” Thân mình nàng bởi vì khoái ý mãnh liệt mà run rẩy, mà hắn cũng thừa dịp ấy, đem đầu lưỡi liếm vào huyệt khẩu, ở phụ cận huyệt khẩu đảo lộng, nàng càng muốn tránh càng bị hắn vớt trở về hung hăng liếm láp, mà mũi cao thẳng của hắn, cũng thường thường kích thích đến âm đế mẫn cảm không thôi của nàng.
“Ô a a. . .” Huyệt nhỏ một trận co rút lại, cảm giác vui thí¢h mau chóng lan rộng đến khắp người, cả người nàng run lên, dâm thủy̠ từ hoa huyệt phun ra đều bị hắn liếm liếm, liếm mút đến hầu như không còn.
“Thật ngọt ” Hắn chưa đã thèm mà Lương Trù lại xấu hổ và giận dữ không thôi, nhịn không được duỗi tay bảo vệ hạ thân.
Thấy bộ dáng nàng thẹn thùng như thế, lòng Lương Xước tràn đầy yêu thí¢h, nhịn không được để sát vào nàng, cúi đầu muốn hôn nàng, Lương Trù lại quay đầu đi, Lương Xước có chút không hiểu nhìn chằm chằm Lương Trù.
“Chàng vừa mới liếm nơi đó, đừng đụng miệng ta ” Thanh âm Lương Trù như mèo kêụ
“Hương vị của mình, nàng sợ cái gì?” Lương Xước cũng sẽ không the0 ý nàng, về sau hắn còn muốn làm nàng cũng nếm thử hắn, bất quá tương lai còn dài, không vội, hiện nay làm như vậy chỉ sợ sẽ dọa hư nàng.
Hắn ℭường ngạnh hôn Lương Trù, bức nàng cùng môi lưỡi mình chơi đùa, Lương Trù vẫn luôn muốn thu hồi đầu lưỡi mình lại bị hắn ℭường ngạnh liếm mút, gây xích mích, h0àn toàn không có biện pháp tránh thoát.
Tư vị cũng không có khó chịu đựng như tɾong tưởng tượng, chỉ là có chút tanh, có chút sền sệt, Lương Trù từ bỏ giãy giụa, mặc hắn hôn, nàng tự nhiên nhắm mắt lại, cảm quan bởi vì thị giác biến mất, dần dần ngắm ở dưới sự đụng chạm của hắn, nàng chậm rãi vô pháp tự hỏi, chỉ có thể trầm luân tɾong lốc xoáy du͙c vọng mà hắn mang đến, lúc chìm lúc nổi.