⬅ Trước Tiếp ➡
Kiều Tịch Hoàn trợn mắt, mím môi, liền xoay người định rời đi.
Ai ngờ….
“Đợi chút” Đại thiếu tàn tật lên tiếng nói.
Kiều Tịch Hoàn đứng ở cửa, bộ dạng muốn hỏi: “Rốt cuộc anh muốn như thế nào?”
“Đỡ tôi đứng dậy”
Kiều Tịch Hoàn nhìn Cố đại thiếu gia.
Anh vừa mới đuổi tôi đi, bây giờ lại có chuyện nhờ vả, anh không biết dùng chữ xin, chị đây cũng không tính toán với anh, anh nha, cuối cùng làm thế nào mới vừa lòng anh?.
“Nhanh một chút” Cố đại thiếu thúc giục.
Kiều Tịch Hoàn mím môi đi qua, trước tiên lấy xe lăn đè trên người anh ta ra, cô thề cô thật sự không phải cố ý, chỉ là bị trượt tay thôi, làm cho xe lăn lại ngã xuống mình anh ta.
Cố đại thiếu có biểu cảm như thế nào?.
Kiều Tịch Hoàn nói, cô không thấy.
Sau khi dời xe lăn ra, Kiều Tịch Hoàn ngồi xổm xuống, phải cố gắng lắm mới có thể đỡ anh ta ngồi lên trên giường.
Cô nhịn không được nhìn 2 chân không có chút khí lực của anh vài lần.
“Nhìn đủ rồi?” Đôi mắt của Cố đại thiếu căng thẳng.
“Anh, ngay cả một câu cảm ơn, anh cũng không biết nói sao?” Kiều Tịch Hoàn nổi giận.
Lão nương không nổi giận, anh sẽ cho rằng tôi là quả hồng mềm à, anh muốn nhào nắn như thế nào, thì nhào nắn như thế ấy?.
Cố đại thiếu tựa hồ chợt ngẩn ra.
“Không nói cảm ơn có phải không?. Đêm nay lão nương sẽ nằm lì trên giường anh không đi!” Nói xong, Kiều Tịch Hoàn trực tiếp nằm xuống bên cạnh vị trí của Cố Tử Thần.
Dù sao người đàn ông này cũng bất lực, cô cũng không có chuyện gì phải lo lắng!.
Cố Tử Thần vẫn luôn trừng mắt nhìn Kiều Tịch Hoàn, dường như không nghĩ tới người con gái nhu nhược ngày nào, khi nào thì có lá gan lớn như vậy!
“Lại trừng, coi chừng mắt anh bị lòi ra luôn đấy”. Kiều Tịch Hoàn xoay người, nhắm mắt lại.
Cố Tử Thần hung hăng nhìn cô, nhưng bất ngờ là, anh không cũng nói thêm lời nào.
Kiều Tịch Hoàn đưa lưng về phía Cố Tử Thần, nhìn căn phòng này, cắn môi.
Thật ra, cô sợ phải ngủ một mình
Cô sợ một mình!.
Cô sợ những hình ảnh máu me và dữ tợn trong đầu sẽ ăn mòn linh hồn của cô.
Cô nhớ đến cha mẹ chết cùng cô trong vụ tai nạn, nhớ tới lúc đó rõ ràng chở bọn họ ra sân bay, để đi du lịch giải sầu…
⬅ Trước Tiếp ➡