Chương 23
Trương Quốc Dương thu thập thỏa đoán xong, ông cũng ngồi xuống nghỉ ngơi, đáy lòng vẫn còn cảm nhận được dư vị của khoái cảm vừa rồi. Khó trách khi còn ở nông thôn, mấy lão cùng thôn thường gọi ông đi tìm phụ nữ. Những người phụ nữ bên ngoài đó sao có thể so với con dâu ông? Trước đây sau khi làm việc xong, lưng ông thường đau nhức cực kỳ, nhưng từ khi lên thành phố, ông cảm thấy cơ thể mình hình như tốt lên, nhất là về chuyện kia, ông không tin thời còn kia mình có thể kiên trì đến một giờ.
Mỗi lần kết thúc công việc, ông chỉ hơi mệt, sau đó nghỉ ngơi một lát là hồi phục, chân cũng không còn đaụ Con dâu quả nhiên là phúc tinh của ông.
Lúc đến giờ cơm trưa, Lâm Kiều Kiều bị ba chồng đánh thức, cô không biết mình đã thiếp đi từ khi nào, lúc tỉnh lại thì nghe ba chồng nói cơm đã nấu xong, bảo cô ăn rồi ngủ tiếp.
“Lão hư hỏng, ba biến con thành như vậy, ba phải bế con xuống.”
“Được, đều tại ba, Kiều Kiều còn đau không?”
“Không cho nói, lão sắc lang.”
“Được, ba không nói, ba ôm con xuống.”
Lâm Kiều Kiều ghé vào lồng ngực ba chồng cảm thấy thật an tâm. Cô vốn là cố ý chơi xấu, bản thân muốn được ông ôm, nhưng lại ngượng ngùng.
Trong suốt bữa cơm, cô được ba chồng đút cho. Cơm nước xong lại được ba chồng bế lên lầụ Biết ông ăn cơm rất ít, nên cô ghì chặt ông lại không cho ông xuống lầu, thân thể nhỏ nhắn nằm trong lồng ngực ông rơi vào giấc ngủ.
Trương Quốc Dương bị Lâm Kiều Kiều tùy tiện sai bảo cũng không tức giận, ngược còn thấy rạo rực.
Nếu con dâu chán ghét thì sẽ không để ý tới ông. Hiện tại tuy rằng cô sai bảo ông mọi việc, nhưng lại rất quấn lấy ông.
Hai người đã tiến tới quan hệ hiện giờ, không có khả năng quay trở lại quá khứ. Nhìn con dâu đang say giấc trong lòng mình, ông liền cảm thấy thỏa mãn, trước đây ông không bao giờ nghĩ đến có ngày mình sẽ được ôm Kiều Kiều ngủ.
============================================================
Edit by Mon
Thời điểm hai người thức dậy trời đã xế chiềụ
Trương Quốc Dương ở nhà bận lên bận xuống, Lâm Kiều Kiều ngồi trên sofa nhìn ông làm việc tất bậc, liền cảm thấy thế gian thật kỳ diệụ
Mỗi khi phụ nữ trách móc đàn ông không chăm sóc cho mình chu đáo, họ sẽ lập tức phản bác, nói rằng đàn ông bọn họ vất vả làm việc vì cái gia đình này nên rất mệt. Nhưng thực tế phần lớn trong số họ lại chìm đắm trong thế giới xa hoa trụy lạc, ngợp trong vàng son, họ thấy cuộc sống yên ổn trong gia đình hết sức vô vị.
Kiếp trước cô sống một mình trong căn biệt thự này, ngày đêm trải qua những năm tháng tịch mịch. Khi đó bản thân cô cũng không rõ điều bản thân mong đợi là gì, chỉ nghĩ rằng chỉ cần có một người bên cạnh chăm sóc cho cô là được.
Lúc này Lâm Kiều Kiều đã hiểu rõ, cô cần một người đàn ông như ba chồng cô, tuy không phải quan hệ huyết thống nhưng lại cưng chiều cô hết mực, từ thân đến tâm đều được thỏa mãn.
Trương Quốc Dương rửa bát xong, lau bàn, sau đó ép một ly nước trái cây cho Lâm Kiều Kiềụ Nghĩ lại khoảng thời gian đầu vừa tới đây, ông không biết dùng đến máy ép trái cây. Bây giờ, trong nhà này có rất nhiều thứ ông còn quen thuộc hơn cả cô.
Ông có cảm giác ánh mắt Lâm Kiều Kiều nhìn mình có chút khác thường, trông rất giống cảm xúc của những người trẻ tuổi đang yêụ Nghĩ vậy làm phấn khởi không thôi.
Trương Quốc Dương bưng nước trái cây cho Lâm Kiều Kiều, ngồi bên cạnh cô nhìn cái miệng nhỏ đang uống từng ngụm nước. Ông cầm khăn giấy lau miệng anh đào, rồi đặt cô ngồi lên đùi mình.
“Kiều Kiều, chúng ta…”
“Ba muốn nói gì thì nói đi.”