⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Bối vừa vào cửa, Văn Quốc Đống đã trầm mặt ngẩng đầu từ tɾong chồng tài liệu, thấy dáng vẻ thướt tha thanh nhã của Tô Bối, lông mày ông nhíu chặt lại.
“Tô Bối, rốt cuộc thì đã có chuyện gì xảy ra vào tối hôm nay?”
Mặc dù sắc mặt của Văn Quốc Đống vô cùng khó coi, nhưng nghe giọng điệu và nhìn thái độ của ông thì lại không thấy chút biểu cảm nào.
Tô Bối bèn nói lí do thoái thác mà cô đã sớm chuẩn bị trên đường về.
“Sau khi ăn cơm xong thì sắc mặt của mẹ không được tốt lắm, con bảo A Lê đi xem xem thế nào, A Lê nói đây là bệnh cũ của mẹ nên con cũng không để ý nữa…”
Con ngươi sắc bén trầm lắng của Văn Quốc Đống nhìn chằm chằm vào Tô Bối, chưa bỏ qua bất cứ biểu cảm nhỏ nào trên mặt Tô Bối.
“Về việc đi cúng bái, con cũng mới biết được chuyện lúc sắp bắt đầu nghi thức thôi…”
Tô Bối biết Văn Quốc Đống xuấtthân là trinh sát ở quân đội, sau khi chuyển nghề mới làm tɾong hệ thống công an hơn mười năm, đương nhiên cô sẽ không dám đối xử với Văn Quốc Đống như Văn Lê.
Cô hiện là trợ lý luật sư hình sự ở văn phòng, thường ngày đã được nghe khá nhiều nghệ thuật tɾong ngôn ngữ khi thẩm vấn.
Trình bày sự thật một cách khách quan, bảy phần thật sẽ có ba phần giả, sau đó lại mời những người hết sức quan trọng vào chứng thực.
Dù Văn Quốc Đống nghi rằng cô có ác ý, nhưng tɾong lòng ông cũng do dự đôi chút.
Văn Quốc Đống nhìn vẻ mặt không lộ chút sơ hở nào của Tô Bối, sắc mặt hòa hoãn thêm vài phần.
“Mẹ chồng con và thím Năm vẫn luôn có mâu thuẫn, về sau phải suy nghĩ cẩn thận trước khi làm bất cứ việc gì đấy.”
Nói xong, ánh mắt sắc bén của Văn Quốc Đống lạnh lùng “Tô Bối… Cho tới bây giờ, bố cũng chưa bao giờ để ý đến xuấtthân của con, bố cũng tin rằng con là người thông minh… Thế nhưng vẫn có một số ý nghĩ không nên có ở nhà họ Văn này… Chỉ cần có vậy, con sẽ được sống an ổn cả đời với Văn Lê…”
Dường như Tô Bối không nghe hiểu được lời nói của Văn Quốc Đống, nét sửng sốt trên khuôn mặt hiện lên một giây “Bố… Bố có ý gì…”
Còn chưa nói xong.
Văn Quốc Đống cúi đầu nhìn tài liệu một lần nữa, trầm giọng đuổi khách “Bố sẽ không nói chuyện khi cúng bái hôm nay với mẹ chồng con… Sẽ có người nói cho bà ấy biết, trước hết mấy ngày nay con cứ tránh bà ấy đi…”
Nghe thấy thế, trên mặt Tô Bối hiện lên vẻ khó xử, một lúc sau mới nói “Con biết rồi ạ…”
Rời khỏi thư phòng một lúc lâu sau, cảm xúc của Tô Bối vẫn chưa được ổn định.
Nhất là câu nói kia của Văn Quốc Đống “Không nên có những ý nghĩ sai trái, con sẽ có thể sống an ổn cùng Văn Lê cả một đời…”
Mặc dù câu nói này không cay nghiệt như lời của Lâm Quyên, nhưng lại như bàn tay vỗ một cái thật vang trên mặt Tô Bối.
Văn Quốc Đống đang cảnh cáo cô, đừng tơ tưởng đến những thứ khác, tất cả mọi thứ hiện giờ của cô đều được ông cho, ông muốn lấy lại thì dễ như trở bàn tay…
Sau khi Tô Bối trở về phòng vẫn luôn đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn chằm chằm hòn non bộ tɾong sân sau của nhà họ Văn một hồi lâụ
Bên tai bất giác vang lên lời nói của người phụ nữ tɾong bộ đồ tang trên bàn ăn.
“Chỉ cần không phải cái loại đàn bà bụng lớn mặt dày tìm tới cửa, dù có là gái quê hay con dâu được chọn đại bởi người tɾong nhà thì tôi cũng nhận hết…”
Biểu tình trên mặt Lâm Quyên lúc ấy là sự xấu hổ và chật vật mà cô chưa bao giờ nhìn thấy.
Cô không muốn nghĩ đến sự thâm sâu tɾong lời nói của Văn Quốc Đống, cô chỉ biết, cô muốn thứ gì thì phải có được thứ ấy
Cô không sợ Văn Quốc Đống ghen tị hay khó chịu, chỉ sợ tɾong mắt Văn Quốc Đống không có cô…
Buổi tối hôm nay, cô biết rõ rằng mình đã bị tính kế nhưng vẫn muốn đứng ra thay thế Lâm Quyên, chẳng phải vì chuyện này sao…
Tô Bối còn trẻ, cô có cả khuôn mặt xinh đẹp và dáng người yêu kiềụ Vậy chuyện mà Lâm Quyên có thể làm được, vì sao cô lại không thể…
Sáng sớm, khi trời mới hơi sáng lên, mấy người Văn Lê trở về từ từ đường.
Vừa vào cửa, Văn Lê đã không chờ kịp mà nhào lên trên giường, bàn tay to thò vào tɾong chăn sờ một cái, quả nhiên đã sờ được khoảng da thịt nhẵn mịn mềm mại.
“A… Mát quá…”
Tô Bối nửa đêm không ngủ được, tɾong đầu cứ nghĩ đến chuyện làm thế nào để có được Văn Quốc Đống.
Nghĩ đi nghĩ lại, lại nghĩ đến những đường gân trên da thịt đã nhìn thấy vào ban ngày, và thứ căng phồng dưới háng của Văn Quốc Đống…
Cô bé vốn dĩ đã ướt dầm dề lại trở nên ngứa ngáy tɾong nháy mắt, cô dứt khoát cởi hết đồ, vừa nghĩ đến Văn Quốc Đống vừa dùng tay tự xử.
“Con đĩ nhỏ thật ngoan Cởi hết đồ như thế chỉ để chờ riêng chồng, chồng phải thươռg em cho thật tốt mới được…”
⬅ Trước Tiếp ➡