Trong lòng đột nhiên chột dạ, sau khi Cố Hảo trố mắt kinh ngạc, lập tức hoàn hồn, không dám nhìn mặt người đàn ông thêm lần nữa, cô nhanh chóng xoay người rời đi.
Nhanh chóng chạy đến lối ra của sảnh tiệc, đụng phải Trần Thanh Vận.
Cô ta nheo mắt khẽ mỉm cười nhìn Cố Hảo.
Cố Hảo sững sờ, cho rằng vừa rồi nữ diễn viên đã hiểu lầm cô và người đàn ông kia, ngay lập tức giải thích "Cô Trần, cô hiểu lầm rồi. Tôi cũng không quen biết anh Phong."
Trần Thanh Vận đương nhiên không tin, che miệng cười, chỉ là nụ cười không tới đáy mắt, "Được lợi còn ra vẻ. Cô này, cô nói như vậy, nghĩ là tôi sẽ tin sao?"
Cố Hảo ngẩn người, nhíu mày, tự giễu cười một tiếng "Ách, coi như tôi nhiều chuyện, cần gì phải giải thích với cô, cô cũng không là gì của anh Phong.”
Sắc mặt Trần Thanh Vận trở nên cứng đờ, có chút lúng túng. Dưới góc độ của cô ta, Cố Hảo chính là đang sỉ nhục cô ta. Cô ta lạnh lùng cong khóe môi "Cô này, tôi quả thực không là gì của anh Phong. Chỉ sợ trên đời này, không ai có đủ tư cách làm người phụ nữ của Phong Dập Thần."
Hàm ý Cố Hảo càng không thể.
Cố Hảo đương nhiên hiểu được những lời này.
Cố Hảo dùng ánh mắt sắc bén, nhìn Trần Thanh Vận công kích.
Cô cười cợt nói, "Cô Trần, tôi thực sự rất thích kỹ năng diễn xuất của cô, hy vọng cô sẽ ngày càng tốt hơn."
Tự đáy lòng, cô thực sự hi vọng một nữ diễn viên nên suy nghĩ làm sao để diễn xuất tốt hơn thay vì nghĩ cách chiếm được trái tim của một người đàn ông.
Quá trẻ con rồi.
Trần Thanh Vận cau mày, giọng điệu rất sắc bén "Không cần cô nhắc nhở."
Nhìn cô ta giống như một con nhím vậy. Cố Hảo cầm túi xách, khẽ gật đầu rồi nhanh chóng rời đi.
Trợ lý bên cạnh Trần Thanh Vận bước tới "Chị Trầnnannan"
"Điều tra xem người phụ nữ này là ai."
"Vâng."
Bí mật gặp gỡ người đàn ông trong khách sạn.
Lúc Phong Dập Thần đi ra khỏi phòng nghỉ, đã không còn thấy bóng dáng của Cố Hảo.
Lần thứ hai anh quay trở lại sảnh tiệc, Trần Thanh Vận đi tới, trên mặt mang theo nụ cười nhợt nhạt, nhẹ giọng nói "Vừa nãy quấy rầy chuyện tốt của anh, thật xin lỗi."
Phong Dập Thần không thèm nhìn Trần Thanh Vận, nhìn xung quanh, không tìm thấy bóng dáng người phụ nữ kia.
“Tìm cô ấy sao?” Trần Thanh Vận đi tới, ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Phong Dập Thần, nói “Người ta đã rời đi rồi.”
Phong Dập Thần cau mày, nhanh như vậy?
“Thần, anh thích người phụ nữ này như vậy sao?” Trần Thanh Vận mở miệng thăm dò.
Ánh mắt Phong Dập Thần nghiêm túc, xoay người, ánh mắt sắc bén như mũi tên rơi vào trên mặt Trần Thanh Vận, môi mỏng mỉa mai "Tôi thích loại phụ nữ nào, có cần phải báo cáo với cô không?"
Trần Thanh Vận bị nghẹn lời một hồi, nhẹ nhàng cười "Tức giận như vậy xem ra cũng không được thoải mái."
Trần Thanh Vận vừa nói vừa bước qua, mùi nước hoa nồng nặc bay tới, xộc vào mũi Phong Dập Thần. Anh ngửi thấy mùi nước hoa này, chán ghét nhíu mày.
Trần Thanh Vận ghé vào bên tai anh thở ra một hơi "Thần, đàn ông nếu như lâu ngày không điều chỉnh bên dưới sẽ sinh bệnh. Hay là cứ thỏa mãn nhu cầu, đêm nay cùng em uống một ly?"
Mười phần ám chỉ.
Vẻ mặt của Phong Dập Thần trầm xuống, trong tâm trí hiện lên khuôn mặt nhỏ nhắn kia, khuôn mặt không trang điểm tinh xảo sạch sẽ, bởi vì bực bội mà khuôn mặt đỏ bừng lên, còn có mùi thơm nhàn nhạt như sữa, mộc mạc sạch sẽ, là thứ mà phụ nữ trang điểm đậm không có.
Trong mắt hiện lên một tia lạnh lẽo, lùi lại một bước, cảnh cáo Trần Thanh Vận "Nếu tiến gần tôi hơn nữa, cô vĩnh viễn sẽ bị phong sát."
Sắc mặt Trần Thanh Vận tái nhợt, trong nháy mắt thừ người ra.
Phong Dập Thần cất bước bỏ đi.
Trợ lý Lương Thần nhanh chóng bước đến.
"Tổng giám đốc."
Phong Dập Thần "Điều tra người phụ nữ không trang điểm vừa ra khỏi phòng nghỉ cho tôi."
“Đã điều tra.” Trợ lý Lương Thần thấp giọng báo cáo “Là phóng viên thực tập của tờ báo giải trí hàng ngày, Cố Hảo, hai mươi lăm tuổi, mới đến làm việc ở tờ báo giải trí, còn chưa là nhân viên chính thức.”
Phong Dập Thần hơi nheo mắt, khóe môi nhếch lên như một con hồ ly, ra vẻ nghiền ngẫm nói "Báo giải trí hàng ngày?"
"Đúng vậy, tổng giám đốc."
Thân hình cao lớn của Phong Dập Thần đi về phía cửa sổ sảnh tiệc, đến mức đi đến đâu cũng được nhường đường. Một người đàn ông như đế vương, thể hiện phong thái trong từng cử chỉ.
Anh đứng lặng yên bên cửa sổ, nhìn màn đêm dưới lầụ
Trong bóng đêm, một bóng đen mảnh khảnh từ khách sạn bước ra, bước chân vội vàng, nấp sau một cây cột lớn.
Phong Dập Thần nheo mắt nhìn nơi đó.
Dưới lầu, bên ngoài khách sạn.
Cố Hảo nấp sau cây cột lớn, cúi đầu gọi điện thoại cho tổ trưởng Lý Cầm.
"Chị Cầm, em chụp được một tin lớn."
“Tin lớn gì?” Lý Cầm nghe được có tin lớn thì nhạy bén như mèo đói nhiều ngày gặp được chuột, “Mau nói cho tôi biết.”
“Ảnh hậu mới nổi.” Cố Hảo không dám nói to, sợ bị người ta nghe thấy.
"Trần Thanh Vận?"
"Chính xác."
"Tin tức gì? Ngoại trừ một chút màu sắc đào hoa, ngoài ra cái gì cũng không tính."
"Một chút màu sắc, tuyệt đối là nóng hổi."
“Nam chính là ai?” Giọng điệu của Lý Cầm lộ ra vẻ hưng phấn “Cố Hảo, cô mau nói cho tôi biết.”