⬅ Trước Tiếp ➡
"Tôi để ý cô ta, sẽ nghi ngờ cô ta?" Trần Lập Phi tức giận nói "Cô đi ra ngoài, gọi Cố Hảo vào đây cho tôi."
"Ông tìm cô ấy làm gì?"
"Tôi làm cái gì còn cần phải khai báo với cô sao?" Hôm nay Trần Lập Phi ngã một phát, rất thảm hại, trong lòng vô cùng bực bội, vặn vẹo "Lý Cầm, tôi là chủ biên, hay cô là chủ biên? Tôi hy vọng ở tòa soạn báo, chúng ta có thể làm đến công tư phân minh, cô đừng không phân công và tư."
Lý Cầm sững sờ, mấp máy môi, quay đầu đi ra ngoài.
" Cố Hảo, chủ biên tìm em." Lý Cầm đi đến bên bàn Cố Hảo, lạnh lùng nói xong trở về vị trí của mình, càng nghĩ càng tức giận.
Cố Hảo đứng dậy, đi về phía phòng chủ biên.
"Chủ biên, ông tìm tôi?"
" Cố Hảo, cô vào đi, đóng cửa lại."
Cố Hảo gật đầu, đi vào, đóng cửa lại, nhìn về phía Trần Lập Phi đang ngồi ở phía sau bàn làm việc, ông ta đang híp mắt quan sát mình.
" Cố Hảo." Trần Lập Phi mở miệng nói "Người hôm nay hại tôi ngã là ai, trong lòng cô hiểu rõ phải không?"
Cố Hảo vừa nghe, lập tức lắc đầu "Chủ biên, xin lỗi ông, tôi không biết."
"Đây là có người cố ý." Trần Lập Phi trầm giọng nói "Muốn khiến tôi ngã chết, đây là mưu sát chưa thực hiện được."
Ông ta cố ý nói nghiêm trọng như vậy, hù dọa Cố Hảo, ánh mắt cũng khóa chặt trên khuôn mặt của Cố Hảo một cách sắc bén, muốn từ trong đáy mắt cô nhìn ra cái gì đó.
Sắc mặt Cố Hảo vẫn bình tĩnh như cũ, đáy mắt trong veo "Phải ạ, chủ biên, đây là muốn ông ngã đến hỏng ạ, chính là mưu sát, nói như vậy, trong toà soạn báo của chúng ta thật sự có người bụng dạ khó lường, ông phải điều tra kỹ đi ạ."
Trần Lập Phi không gạ hỏi ra chứng cứ có lợi nào, trái lại bị Cố Hảo đem quân.
Ông ta lập tức đứng lên một cách ủ dột, đứng ở sau bàn, nhìn Cố Hảo, ánh mắt ấy giống như bị mây đen che phủ, thoáng qua liền có thể cuồng phong gào thét.
Cố Hảo đón lấy ánh mắt của ông ta một cách thản nhiên
Trần Lập Phi  nhìn cô một lúc, trầm giọng nói "Sáng sớm ngày mai, cô không cần đến công ty, trực tiếp đi tìm Anh Phong kéo tài trợ quảng cáo."
Cố Hảo mấp máy môi "Chủ biên, nhất định phải là tôi đi sao?"
"Cô không đi, ai đi?"
"Được." Cố Hảo gật đầụ "Ngày mai tôi lại đi."
Cô từ phòng chủ biên đi ra, đứng ở cửa ra vào, con mắt u ám trầm xuống, đã làm ông ta té một phát, vẫn muốn giày vò cô, lẽ nào đã ngã quá nhẹ.
Cố Hảo sớm đã thấy được, tính toán chuẩn thói quen của Trần Lập Phi, vừa hay làm ông ta té một phát cho ông ta một bài học, kết quả ông ta không nói hai lời nghi ngờ mình, còn muốn mình đi tìm Phong Dập Thần lần nữa.
Xem ra ông ta xem mình thành công cụ nghiện rồi.
Cố Hảo quay đầu nhìn cửa phòng chủ biên, trong mắt đã quyết định chủ nghĩa Nếu chủ biên đã không khách khí, vậy cô cũng không khách khí, cho ông ta ngã thêm lần nữa, so với lần trước còn phải thảm hơn.
1 Anh hùng cứu mỹ nhân.
Năm rưỡi chiềụ
Trên đường phố đông nghịt, một chiếc xe Bentley xa xỉ đang chạy một cách vội vã.
" Lăng Thần, tình cảm của Tiêu Mặc Đằng và vợ anh ta thế nào?" Một giọng nam trầm thấp vang lên, lười biếng lại trầm thấp.
"Tổng giám đốc, mọi người đều nói, Tiêu Mặc Đằng và vợ anh ta vợ chồng xứng đôi, tình cảm vợ chồng luôn tất tốt." Lăng Thần ở phía trước mở lời.
Lông mày Phong Dập Thần ở phía sau nhíu lại.
Tình cảm vợ chồng tốt, anh ta đối với Cố Hảo là thái độ gì? Lôi lôi kéo kéo, cũng không giống như hành vi của một người đàn ông đứng đắn.
"Vậy cậu cảm thấy, Cố Hảo đẹp hay là bà Tiêu đẹp?" Phong Dập Thần đột nhiên lại hỏi một câụ
Lăng Thần nắm cổ tay một chút, có chút cảm giác ngây người, quay đầu liếc trộm Phong Dập Thần, thấy anh nhìn về phía mình một cách sắc bén, vội vàng nói "Tổng giám đốc, cô Cố đẹp ạ. Nét đẹp của cô Cố là tự nhiên linh động không son phấn, bà Tiêu trang điểm một cách tinh tế, ăn diện cũng phù hợp thực tế, mặc dù là đồ công sở, nhưng rốt cuộc cũng là hàng hiệụ"
Lông mày Phong Dập Thần hơi giãn ra một chút, anh nói mà, người phụ nữ anh coi trọng, có thể xấu cỡ nào?
Lăng Thần nhìn tổng giám đốc tâm trạng dường như có chút thư giãn, lập tức nói "Thứ cô Cố mặc sạch sẽ gọn gàng, chỉ là quần áo không phải là hàng hiệu, xem ra cuộc sống của cô Cố, không cách nào so được với bà Tiêụ Rốt cuộc bà Tiêu là người đứng đầu của tập đoàn Tam Cố, thân phận địa vị này cũng không phải là bình thường ạ."
"Hừ." Phong Dập Thần khẽ hừ một tiếng, dường như vô cùng châm biếm.
Lăng Thần chỉ đành dừng lại, không nói gì nữa.
Cuối cùng Phong Dập Thần mở lời, giọng nói khinh thường như vậy "Phụ nữ ăn diện đẹp nữa, trong bụng cũng không thiếu một túi phân."
"Khụ khụ khụ " Lăng Thần thiếu chút nữa bị lời nói thô tục của tổng giám đốc làm cho sặc chết.
Anh ta thật sự không nghĩ tổng giám độc lại độc miệng đến bước này, thật sự quá khiến người ta không cách nào tiếp lời, rõ ràng độc miệng như vậy, nhưng lại đều có đạo lý.
"Lăng Thần ,câu còn ho nữa thì cút xuống xe." Lời của Phong Dập Thần  rất có lực uy hiếp, vừa mở lời liền chặn đứng Lăng Thần .
Chỉ là, anh ta nhịn đến mức khó chịu,vẫn muốn ho.
Phong Dập Thần liếc nhìn Lăng Thần một cái "Tôi muốn biết tình hình của Cố Hảo bây giờ."
"Vâng " Lăng Thần lập tức gọi điện thoại.
Chỉ sau chốc lát tin tức đã truyền đến "Cô Cố bị chủ biên cầm chân ở tòa soạn báo, bây giờ tan làm cũng không cho ra. Nghe nói hôm nay Trần Lập Phi bị ngã trong nhà vệ sinh hai lần, ông ta nghi ngờ là cô Cố hãm hại ông ta, vì vậy không muốn cô ấy rời đi."
"Thứ đồ chơi gì vậy?" Trong phút chốc Phong Dập Thần không bình tĩnh "Lập tức đến tòa soạn báo, trái lại tôi muốn xem thử là xảy ra chuyện gì?"
"Tổng giám đốc, không phải anh nói, đợi cô Cố tự mình tìm đến cửa sao ạ?" Lăng Thần nhắc nhở một cách có ý tốt.
Phong Dập Thần lườm anh ta một cái "Tôi không đợi kịp rồi, cậu có ý kiến sao?"
"A, không có ạ." Lăng Thần lập tức lắc đầu, tám lá gan của anh ta cũng không dám có ý kiến.
Chiếc xe nhanh chóng lái đến tòa soạn báo.
Khi đến đã là sáu giờ.
Lúc này, sau khi Trần Lập Phi bị té ngã trong nhà vệ sinh lần thứ hai còn thảm hại hơn cả lần trước, ông ta đã không nhịn được nữa, không quản mọi việc, đi ra liền làm càn với Cố Hảo.
" Cố Hảo, cô dám nói không phải là cô."
⬅ Trước Tiếp ➡