⬅ Trước Tiếp ➡
   Đúng.
   Là không ngờ.
   Anh không ngờ người phụ nữ này mang lại cho anh cảm giác, dường như chữa khỏi căn bệnh không gần phụ nữ của anh trong những năm này.
   Không có phản cảm như vậy.
   Thậm chí, có chút vui sướng.
   “Buông tay.” Cố Hảo hét lên.
   “Đừng nhúc nhích.” Giọng nói của Phong Dập Thần bá đạo lộ ra ý không cho từ chối.
   Cố Hảo đau buồn phẫn nộ “Anh quả nhiên không biết xấu hổ, vừa nãy có người ngồi trong lòng vẫn không loạn là giả bộ.”
  Phong Dập Thần cau chặt mày, trên gương mắt tuấn tú lộ ra vẻ nghi ngờ và lúng túng.
   Người phụ nữ này khiến cơ thể anh cảm thấy không giống trước đây.
   Phong Dập Thần ngẩn người trong giây lát, lẽ nào người phụ nữ này chính là chìa khóa của cơ thể anh sao?
   Không phải là anh chán ghét phụ nữ, chỉ là anh không gặp được người phụ nữ thích hợp.
   Ánh mắt như chim ưng quét qua khuôn mặt của người phụ nữ, trong bóng tối nhìn không rõ lắm, nhưng trong lòng anh lại có loại khát vọng muốn nhìn rõ khuôn mặt này.
   “Hínan” Mãi cho đến khi bị móng tay sắc nhọn của người phụ nữ cắm và mu bàn tay, anh mới bị đau thu tay lai.
   Cố Hảo lúng túng đỏ bừng cả mặt, "Anh, anh muốn máy ảnh, tôi đưa cho anh là được chứ gì. Ảnh hậu anh không muốn, lại đi sờ ngực tôi, anh có bệnh sao?"
   Phong Dập Thần hơi nhướng mày, lần thứ hai tiến tới gần cô.
   “Đừng tới đây ” Cố Hảo lập tức duỗi tay ra, ngăn cản người đàn ông tới gần.
   Anh nói "Xin lỗi."
   Cố Hảo ngẩn ngơ, lập tức càng thêm tức giận. "Chiếm tiện nghi xong lại xin lỗi?"
   "Cô đang thiếu công việc sao?"
   “Ừ.” Cố Hảo cáu kỉnh nói.
   Phong Dập Thần hơi hơi suy nghĩ, nói "Ở lại với tôi một đêm, tôi sẽ giúp cô thu xếp công việc tốt hơn, thế nào?"
Đây là người phụ nữ của anh?
   Cố Hảo sững sờ, nháy mắt trong lòng dâng lên một đám lửa giận.
   Quá khinh người, anh coi cô là người làm công việc đặc biệt sao?
   Cô nhìn người đàn ông trước mặt, nheo mắt, lạnh lùng nói "Ở bên anh một đêm?"
   “Đúng.” Phong Dập Thần gật đầu, nghiêm túc nói.
   Cố Hảo nhịn xuống lửa giận cắn răng nói, "Được thôi."
   Phông Dập Thần hơi run run, giống như có chút kình ngạc, vậy mà cô lại đồng ý.
   Không biết vì cái gì, có một chút thất vọng.
   Cố Hảo nhìn anh đang ngẩn người, thừa dịp này, đột nhiên nhấc chân lên, đá mạnh về phía Phong Dập Thần.
  Một luồng gió mạnh kéo tới, Phong Dập Thần nhíu chặt mày kiếm, mắt lạnh quét qua, nhanh chóng né người.
   Đá hụt rồi.
   Trong lòng Cố Hảo hồi hộp.
   Người này thật sự có bản lĩnh.
   Phong Dập Thần né được cú đá của  Cố Hảo, trong nháy mắt giữ chặt cổ tay cô, lạnh lùng nói nói “Cô đây là có ý gì?”
   “Ba anh.” Cố Hảo thật sự không nhịn được, mắng một câu “Tôi cũng không phải gái, ở với anh một đêm. Anh nghĩ mình có tiền là có thể tùy tiện tìm phụ nữ sao?”
   “Cô vừa đồng ý.” Phong Dập Thần nhíu chặt lông mày.
   “Bà cô đây không đồng ý.” Cố Hảo kiêu ngạo hất cằm lên, “Không thèm anh tìm việc cho tôi, cũng không thèm tiền thối của anh.”
   Phong Dập Thần cau mày "Nếu cô không đồng ý, tại sao lại trêu chọc tôi?"
   “Bỏ cái tay bẩn thỉu của anh ra.” Cô đột ngột hắt tay Phong Dập Thần ra.
   Cô mở máy ảnh ra, nói với anh "Nhìn cho rõ, đây là ảnh của anh. Tôi sẽ xóa, xóa hết toàn bộ. Nhìn cho rõ vào.”
   Cô cho anh xem, xóa hết tất cả trước mặt anh.
  Phong Dập Thần cau mày nói "Nếu có thể, tôi muốn nói chuyện với cô."
   "Không thể." Cố Hảo lạnh lùng nói "Chị đây không rảnh."
   Phong Dập Thần cau mày tiếp tục nói, "Chúng ta chỉ là có chút hiểu lầm."
   “Không có hiểu lầm.” Cố Hảo khẽ hừ một tiếng, “Loại đàn ông như anh tôi đã thấy rất nhiều, không phải muốn cái gọi là tình một đêm sao?”
   Phông Dập Thần "Tôi không phải ý này nan"
   “Hừ ” Cố Hảo càng khịt mũi coi thường, “Đào Gia Hoa Viên ở ngoại ô phía Nam có phụ nữ mà anh cần.”
   Đào Gia Hoa Viên ở ngoại ô phía Nam?
   Phong Dập Thần lại cau mày "Cô này, nơi đó là một trại nuôi heo lớn."
   Cố Hảo cáu kỉnh nói "Đúng vậy, đều là cô Hợi, rất xứng với loại người như anh."
  Phong Dập Thần "."
   Cố Hảo cất máy ảnh "Tôi có thể đi được chưa?"
⬅ Trước Tiếp ➡