Cô lắc đầu "Vẫn chưa thảo luận thành công."
Mọi người đều rất bất ngờ, lập tức lại nhiều kiểu biểu cảm hơn.
"Cố Hảo, chủ biên nói, cô trở về thì đến phòng chủ biên." Lúc này Lý Cầm mở lời nói.
Cố Hảo gật đầu, "Em đi ngay đây."
Nghĩ cảnh ngộ liên tiếp của bản thân, tạm biệt Trần Lập Phi, chỉ sợ cũng không có sắc mặt tốt đẹp gì.
Đến ngụm nước cô cũng không uống rất nhanh đi đến phòng chủ biên, gõ cửa, được sự cho phép đi vào.
Trần Lập Phi ngẩng đầu lên, nhìn thấy cô trở lại, lập tức nói "Thế nào? Thành công không?"
Cố Hảo nhìn ánh mắt tham lam giống như dã thú nhìn thấy con mồi của ông ta, không nhịn được mà dội một gáo nước lạnh.
"Vẫn chưa, chủ biên."
"Vẫn chưa?" Rõ ràng là Trần Lập Phi không tin" Phong Dập Thần không đồng ý sao?"
Cố Hảo gật đầụ
Cái này vốn dĩ không phải nghiệp vụ của cô, cô đi, chẳng qua chỉ là sợ Trần Lập Phi nói gì đó, ngoài ra còn mang theo ý nghĩ tư lợi đi lấy DNA của mình.
Chưa thành công, cũng nằm trong dự liệụ
"Sao anh ta lại có thể không đồng ý? Mấy người không phải " Trần Lập Phi ngập ngừng nhìn Cố Hảo, lời phía sau còn chưa nói xong, liền rõ ràng đã ngưng lại.
2 Bạn gái cũ.
Ông ta quan sát Cố Hảo, rất nghi ngờ, lẽ nào Phong Dập Thần căn bản không có thân thiết với Cố Hảo như vậy, hay chỉ là trêu đùa Cố Hảo một chút.
Nhất định là trêu đùa Cố Hảo.
Anh là Phong Dập Thần, sao lại có thể vì một người phụ nữ mà chiếu cố cô như vậy?
Cái này không thể nào, là đi trái lại với nguyên tắc của Phong Dập Thần.
Trần Lập Phi rất nhanh điều chỉnh lại tâm trạng của mình "Còn có đường lùi không?"
Cố Hảo không muốn gọi điện thoại bàn chuyện quảng cáo với Phong Dập Thần, liền lắc đầu nói "Có lẽ là không có, chủ biên, hay là ông sắp xếp người khác người khác đi đi."
"Cô ra mặt đều không được, người khác đi sợ là cũng không được." Trần Lập Phi đáp lại một câu, lại nghĩ đến cái gì đó nói "Anh Phong nói thế nào?"
"Không nói gì, anh ta rất bận." Cố Hảo trả lời.
"Anh ta đến thể diện cô cũng không bán" Trần Lập Phi nhìn cô một cách kỳ lạ.
"Tôi làm gì có cái thể diện ấy." Cố Hảo có sao nói vậy.
"Cố Hảo, quan hệ giữa cô và Anh Phong cũng tính là được rồi, cô không thể làm nũng , cầu xin anh ta sao?"
Thật sự là buồn nôn.
Làm nũng?
Đó là chuyện con trai Cố Tiêu Mặc của cô nên làm, nhưng cô không làm được.
Mặc Mặc cũng không biết làm nũng, cô lại càng không.
"Chủ biên, tôi có thể về chưa?"
Trần Lập Phi nhìn cô một cái không trả lời, vẫn muốn nói lời khách sáo "Cố Hảo. cô chưa hoàn thành nhiệm vụ. nếu như người khác cũng giống cô không hoàn thành được nhiệm vụ được giao, vậy chẳng phải tòa soạn báo của chúng ta một chút hiệu suất cũng không có sao."
Cố Hảo giật mình, trong ánh mắt lộ ra sự không kiên nhẫn, sự tức giận từ trong lồng ngực dâng lên, trong đầu cũng đã kháng nghị.
"Chủ biên, ông muốn nói cái gì, cứ nói thẳng đi."
"Cô chưa hoàn thành nhiệm vụ, tiền lương trừ gấp đôi." Trần Lập Phi thản nhiên nói.
Cố Hảo cắn răng, cô bị chọc tức đến mức thiếu chút nữa mất đi lý trí, thật sự muốn cho tên chủ nhiệm này một cái tát. kéo cái mồm của ông ta ra tát mấy cái.
"Đừng có ý kiến như vậy." Trần Lập Phi nói "Nếu như cô lại đi tìm Phong Dập Thần, nói khép lại chuyện này, còn có thể tăng lương cho cô."
"Tôi không đi." Giọng nói của Cố Hảo cũng không nhẫn lại.
"Không đi?" Trần Lập Phi cân nhắc mở lời "Sở dĩ cô không đi, là bởi vì lợi ích thực tế mà Anh Phong cho cô đa đủ để cô không để ý đến tiền lương nhiều ít đúng không?"
Cố Hảo mỉm cười một cái, choáng váng.
"Cố Hảo, cái này là cô không đúng, bản thân cô không thể phù hợp, liền kết thúc những người bạn cùng ngành này của chúng ta, mọi người đều gào khóc đòi ăn chờ được thơm lây cùng cô đấy." Tòa soạn báo mà Trần Lập Phi nói giống như là trách nhiệm của Cố Hảo.
Ha
Cũng không xem thử ai là chủ biên.
Không để lên chọc tức cùng ông ta.
Cố Hảo không mắc lừa, cười nói "Chủ biên, chuyện giảm tiền lương, hay là ông suy nghĩ một chút, có phù hợp với điều lệ của tòa soạn báo chúng ta không, tùy tiện trừ tiền lương, ngộ nhỡ bị bộ lao động tra ra vậy thì phiền phức rồi."
Trần Lập Phi đột nhiên run lên, nhìn Cố Hảo, không ngờ cô sẽ lấy bộ lao động ra để dọa bản thân.
" Cố Hảo." Trần Lập Phi lắc đầu bật cười, làm ra bộ dạng không hề quan tâm, "Cô chưa hoàn thành công việc, một chút xử lý, bộ lao động bận như vậy, sẽ không quản đến biện pháp khiển trách hợp pháp hợp lý của chúng tôi.
"Ừm, tốt nhất là như vậy." Cố Hảo cười chế giễu, mùi vị châm biếm không đáng nói nên lời.
"Thế nào? Lại thử đi tìm Anh Phong?"
"Tôi không đi, vẫn là sắp xếp người khác đi ạ." Cố Hảo không định thỏa hiệp, "Tôi xin về làm việc trước, chủ biên."
Cô nói xong liền quay người rời đi.
"Cô " Phía sau, sắc mặt Trần Lập Phi tức giận, nhưng lại không phát cáụ
Lúc trước còn chưa thám thính hư thực, không thể hành sự liều lĩnh.
Cố Hảo đi ra, vừa nghĩ vừa tức.