"Anh đã nói xong chưa?" Cố Hảo trả lời "Tạm biệt."
Tiêu Mặc Đằng nhíu mày, nhìn cô quay người đi ngay, anh ta lập tức tiến lên phía trước, chặn đường đi của cô.
Cố Hảo lập thức có chút né tránh một cách vô thức, không để anh ta động vào bản thân một chút nào.
Tiêu Mặc Đằng nhìn thấy cô cuống cuồng né tránh bản thân như vậy, đáy mắt đều tổn thương, giải thích nói " Em đừng quá nhạy cảm, anh chỉ muốn biết em đi đâu, anh có thể đưa em đi."
"Không cần đâụ" Cố Hảo lắc đầu "Tôi có thể tự đi được."
"Được được, cho dù chúng ta đã không thể quay trở về làm người yêu, nhưng anh cũng là anh rể của em, chúng ta vẫn là thân thích." Tiêu Mặc Đằng nhìn mắt cô, khẽ giọng nói "Em không cần phải phòng anh giống như phòng trộm nữa, anh bảo dảm sẽ không tổn thương em nữa."
"Xin lỗi." Cố Hảo lắc đầu, vô cùng lạnh lùng cười "Tôi không cách nào tin vào sự bảo đảm của anh, cũng không muốn qua lại với anh, xin lỗi, xin tránh ra."
Trong mắt Tiêu Mặc Đằng lóe lên sự kinh ngạc và tổn thương "Lẽ nào đến làm bạn bè chúng ta cũng không được hay sao?"
"Đúng." Cố Hảo trầm giọng nói một cách kiên định.
Dường như Tiêu Mặc Đằng không thể chấp nhận, anh ta cau mày nhìn Cố Hảo, trên mặt có sự tức giận "Được được, anh và em từ khi nào đã trở nên như vậy?"
"Tiêu Mặc Đằng ." Cố Hảo nhìn anh ta, ánh mắt lạnh lùng, giọng nói trầm tĩnh "Anh cảm thấy, lấy quan hệ trước đây để nói, đến bây giờ, nên tránh nghi ngờ, tôi không muốn sau khi bạn trai cũ của mình trở thành anh rể, còn đến gần tôi như vậy."
"Chúng ta chỉ là bạn." Tiêu Mặc Đằng bắt bẻ lại "Huống hồ lúc đầu, là một màn hiểm nhầm."
"Nếu đã là sai lầm, nên gánh vác kết quả của sai lầm, hơn nữa lúc đầu anh cũng cho rằng chịu trách với chị gái tôi là lựa chọn thích hợp nhất, vậy thì tiếp tục, đừng phụ lại mối tình thắm thiết của chị tôi với anh." Cố Hảo nói xong những lời này một cách đàng hoàng, lại muốn rời đi một lần nữa.
Tiêu Mặc Đằng liền kích động, nắm chặt lấy cổ tay cô.
Cả người Cố Hảo cứng đờ, giọng nói nghiêm nghị không ít "Tiêu Mặc Đằng, đừng làm ra chuyện khiến người khác buồn nôn, tôi sẽ khinh thường anh."
"Được được." Âm thanh của Tiêu Mặc Đằng đau xót, phức tạp, từng câu từng chữ nói "Anh thật sự không chịu nổi việc em xa lánh anh như vậy, năm năm, em biết mất không chút tung tích, em có biết tâm tình của anh không."
"Không liên quan đến tôi, đó là chuyện của chị tôi." Trong lòng Cố Hảo vô cùng châm biếm, một người đàn ông vừa mới bàn chuyện khuê phòng với chị gái lại ở đây lôi cánh tay em vợ nói thâm tình, thật là châm biếm.
"Hảo Hảo "
Cố Hảo không chút khách khí cắt ngang lời anh ta "Ông Tiêu, trong ấn tượng của tôi, anh không phải là loại đàn ông nhớ nhung tình cũ,
cần gì ở đây diễn màn kịch tình cảm nồng nàn chân thành, tôi lại không thể trao tặng cho anh chứng nhận và cúp giải thưởng vua màn ảnh."
Tiêu Mặc Đằng kinh ngạc, lập tức cau mày "Được được, em thật sự là mồm miệng lanh lợi, mấy năm không gặp, khiến anh không thể không thay đổi cách nhìn."
"Buông tay." Cố Hảo lập tức hất tay anh ta ra "Đừng có lôi lôi kéo kéo."
Tiêu Mặc Đằng bị cô dùng lực hất ra, anh ta lập tức sửng sốt, hoàn toàn không có cách nào tin được sự cự tuyệt như vậy của cô.
1 Bạn gái cũ.
"Ồ, cố nhân?" Ánh mắt của Phong Dập Thần sắc bén rất nhiều, trên mặt đã không vui.
Không phải là người đẹp?
Dám nói người phụ nữ anh ta coi trọng không phải người đẹp.
A
Ánh nắng của người đàn ông này vẫn rất cao, ở chỗ Phong Dập Thần xem ra, bà xã của Tiêu Mặc Đằng mới không tính là người đẹp.
Ánh mắt của Phong Dập Thần nếu đã không vui muốn bao nhiêu lạnh lùng có bấy nhiêu lạnh lùng.
Anh khẽ cười, khóe môi mỏng nhếch lên "Người bị anh lôi kéo khi nãy nhìn bóng lưng là một người đẹp, tóc dài bay bay, không phải là bạn gái cũ chứ?"
Đây là thăm dò.
Thăm dò một cách thẳng thắn.
Phong Dập Thần chăm chú nhìn về phía Tiêu Mặc Đằng thật sâu, con mắt sắc bén lạnh lùng, nhìn đến mức Tiêu Mặc Đằng không khỏi hoảng hốt.
Tiêu Mặc Đằng cảm thấy, ánh mắt của Phong Dập Thần dường như vô cùng lạnh lùng, thậm chí có chút không khách khí, quả thật là rất sắc bén.
Anh ta có chút kinh ngạc, cười một chút, mở lời nói "Anh Phong, lời này, truyền đến tai bà xã của tôi, có thể dễ dàng khiến tôi nội bộ mâu thuẫn."
Ánh mắt của Phong Dập Thần lạnh đến thấu xương, khẽ cười nói "Xem ra, thật sự là bạn gái cũ."
Tiêu Mặc Đằng không giải thích.
Cái này theo Phong Dập Thần thấy, chính là ngầm thừa nhận.
Trong mắt anh đột nhiên phóng ra ánh sáng sắc bén, cắn răng, khóe môi mỏng lạnh một lần nữa thốt ra một câu "Bạn gái cũ, vương vất không dứt ra được, mới là rất dễ cháy hậu phương. Ông Tiêu muốn đảm bảo hậu phương không cháy tốt nhất đừng lôi lôi kéo kéo với bạn gái cũ."
Là khuyên bảo, vừa là châm biếm.
Trong phút chốc Tiêu Mặc Đằng ngây người, khéo môi giật giật, tái nhợt cười một tiếng "Anh Phong nói phải, cảm ơn anh nhắc nhở."
Phong Dập Thần quét qua anh ta một cái, ánh mắt sắc bén đến mức dọa người.
Anh quay người đi về phía xe của mình, Lăng Thần nhanh chóng tiến lên, kéo cửa xe, tay chặn bên cửa xe để phòng đụng vào đầu "Tổng giám đốc, mời lên xe."
Phong Dập Thần tiến vào trong xe, động tác ung dung không bị trói buộc.
Lăng Thần đóng cửa xe, trở lại ghế lái phụ.
Tài xế khởi động xe.
Áp suất trong xe từ khi Phong Dập Thần lên xe liền bắt đầu thấp, ngột ngạt làm cho người ta đến thở mạnh cũng không dám.
Phong Dập Thần híp mắt, cầm điện thoại lên, lướt một vòng, lại đặt xuống, cuối cùng vẫn trở về im lặng.
Yên tĩnh đến đáng sợ.
Lăng Thần rất lo lắng, vẫn luôn chú ý đến.
Cố Hảo ngồi xe bus trở về toà soạn báo, vừa đi vào, mấy người đều trơ mắt nhìn cô, rất lắm chuyện.
"Cố Hảo, nghiệp vụ quảng cáo mà cô thảo luận thế nào có thành không?"
Cố Hảo nhìn mọi người đều vui vẻ như vậy, đủ mọi vẻ mặt, tâm tư của mấy người này khác lạ, đơn giản là xem náo nhiệt.