Còn cô, chỉ là một người phụ nữ bôn ba vì một ngày mai, sau này của con trai và bản thân còn có em gái tốt hơn.
Mục đích của cô, chính là kiếm tiền mà không đi trái lại với lương tâm.
Đây chính là hiện thực.
Hít sâu một hơi, Cố Hảo thu xếp tốt cảm xúc, mở cửa phòng khách quý, cô quay trở lại ghế sô pha, ngồi xuống, chờ đợi một cách yên tĩnh.
Nửa giờ sau, tiếng gõ cửa vang lên.
Cô ngước mắt, nhìn về phía cửa ra vào, cửa đã mở.
Bóng hình của Lương Thần xuất hiện ở cửa, anh ta nói "Cô Cố, cô về trước đi, tổng giám đốc, Ông Tiêu, bà Tiêu có chuyện phải ra ngoài."
Cố Hảo dừng một chút, có chút kinh ngạc "Không thể cho tôi thời gian mấy phút sao?"
Lăng Thần cười," Xin lỗi, sự việc gấp gáp."
Cố Hảo lại nhìn về phía Lăng Thần một lần nữa, Trên khuôn mặt sạch sẽ trắng ngần lướt qua một nụ cười đã hiểu, khiến khuôn mặt mộc mạc của cô nhìn như bất đắc dĩ mà lại đã hiểu rõ trong lòng.
Cô không có tâm trạng nổi giận, chỉ nói "Được, tôi đã hiểụ"
Lăng Thần khẽ giật mình, nhìn dáng vẻ ấy của cô, lại có chút không nhẫn tâm, "Cô Cố, cô có thể gọi điện lại cho tổng giám đốc."
Cố Hảo cười, khóe miệng cong lên, trong mắt đều là đã hiểu rõ, ánh mắt của cô nhìn xa trông rộng như vậy.
"Còn cần phải gọi điện nữa sao?"
Lăng Thần giật mình nhìn về phía cô.
Cố Hảo cười, trong mắt đều là ý cười, nhưng lại không khỏi khiến người cảm thấy xót xa.
Trong lòng Lăng Thần do dự một lúc, nói "Nếu như cô Cố muốn thành công, luôn phải nỗ lực, thế giới này, mỗi người đều đang nỗ lực sống, không có ai ăn không ngồi rồi cả."
"Đã thụ giáo." Cố Hảo gật đầu "Nếu đã vậy, cảm ơn anh Lương, tạm biệt."
Cố Hảo không bày tỏ thái độ gì, chỉ đứng dậy, đi ra ngoài.
Lăng Thần nhìn cô, không khỏi có chút không hiểu rốt cuộc cô có ý gì.
Vẫn sẽ tìm tổng giám đốc sao?
Sao anh ta lại thấy cô Cố giống như không có ý tiếp tục gọi điện cho tổng giám đốc nữa?
Cố Hảo không dừng lại, từ trong phòng khách quý đi ra, cô nhấc bước chân đi ra ngoài.
Đến mức vẫn chú ý lễ độ như cũ.
Cô không để ý tới, đi thẳng vào thang máy.
Lăng Thần ở phía sau nhìn cô rời đi, lông mày nhíu chặt, trở về Tổng giám đốc Phong giám đốc.
Lúc này, Phong Dập Thần đang mở tài liệu ra, cúi đầu rất nghiêm túc.
"Tổng giám đốc." Lăng Thần nhìn anh một cách thận trọng, cẩn thận báo cáo "Cô Cố đã đi rồi ạ."
Bàn tay thon dài của Phong Dập Thần nắm lấy bút dừng lại một chút, khớp ngón tay hơi dùng lực, nổi lên màu hơi trắng, anh híp con mắt, lúc này mới ngước mắt lên, đường nhìn lạnh lùng nhìn về phía Lăng Thần.
Trong lòng Lăng Thần hơi hồi hộp một chút, nhất thời cảm thấy không ổn, trên ngực đều đã đổ mồ hôi.
"Cô ấy đã nói gì?" Phong Dập Thần trầm giọng hỏi.
Lăng Thần lặp lại một lần nữa, càng nói tiếp sắc mặt của tổng giám đốc càng đen, đã có thể so với tro của đít nồi.
"Là thuộc hạ không làm tròn trách nhiệm, không hỏi ra được cô ấy sẽ gọi điện thoại hay không."
Ánh mắt của Phong Dập Thần ngưng lại, dặn dò nói "Để ý tỉ mỉ động tĩnh của tòa soạn báo, xem xem phản ứng trở lại của Cố Hảo."
"Vâng." Lăng Thần gật đầụ
"Chuẩn bị xe, đi dự cái hẹn với vợ chồng Tiêu Mặc Đằng trước." Phong Dập Thần trầm giọng nói.
"Vâng." Lăng Thần nhanh chóng gọi điện thoại đi sắp xếp.
Cố Hảo từ trên lầu đi xuống, rời khỏi cao ốc Phong Thị, đứng trên đường quốc lộ bên ngoài, chuẩn bị đợi xe trở về.
Đột nhiên, bên tai truyền đến một giọng nam vô cùng kinh ngạc "Cố Hảo, là em?"
Cố Hảo cứng đờ, đột nhiên quay đầu, nhìn thấy Tiêu Mặc Đằng, anh ta từ trong xe bước xuống đi về phía cô.
Nhìn thấy chiếc xe ấy, Cố Hảo đã có chút ám ảnh.
Hôm nay cô mặc quần, không dám mặc váy, đã có bài học, tất nhiên sẽ ghi nhớ.
" Cố Hảo, em làm gì ở đây?" Tiêu Mặc Đằng đi về phía cô, đứng trước mặt cô.
1 Không mập mờ với anh là ý tốt lớn nhất của tôi.
Cố Hảo vô thức nhìn về phía chiếc xe, Cố Mỹ không có ở đó.
Chỉ có một mình Tiêu Mặc Đằng.
Không phải khi nãy họ cùng nhau đi dạo phố sao? Sao Cố Mỹ lại không có ở đây.
Nhìn thấy cô không đáp lời, Tiêu Mặc Đằng mấp máy bờ môi mỏng, nói "Xin lỗi em, chuyện hôm qua, là anh đã quá kích động."
Cố Hảo nhìn anh ta một cái, lùi về phía sau một bước, duy trì khoảng cách an toàn.
Tiêu Mặc Đằng nhìn thấy như vậy, nhất thời không ngừng lúng túng, trong mắt anh ta lóe lên một vệt cảm xúc đau xót.
Cố Hảo nhìn anh ta, nói "Ông Tiêu, xin anh giữ khoảng cách."
Nghe thấy câu nói này, Tiêu Mặc Đằng lập tức nhíu mày, " Được được, anh đã nói hôm qua là lỗi của anh, sau này sẽ không, em yên tâm."
Cố Hảo không hề yên tâm, cô cảm thấy Tiêu Mặc Đằng có lẽ không phải là Tiêu Mặc Đằng mà bản thân quen biết ấy, bộ dạng lúc không có ai của anh ta, hôm nay đều đã nghe thấy trong phòng khách quý của công ty Phong Dập Thần.
Cô không thể không cảnh giác.