⬅ Trước Tiếp ➡
   Thoạt nhìn, hành lang sạch sẽ như mới, trang trí sang trọng với vách gỗ lim, từng khu vực được phân chia ngăn nắp.
   Đi qua hành lang rộng rãi là phòng thư ký, bên trong có nhiều vách ngăn, chắc là có rất nhiều thư ký.
   Lại đi vào trong là phòng tiếp khách, có một số phòng tiếp khách lớn nhỏ khác nhau, phòng họp, phòng tổng giám đốc và phòng giải khát. Ở Tế Bắc tất đất tất vàng như này, có nơi làm việc rộng rãi như vậy, thật sự là xa hoa.
   Cố Hảo đứng ở đây, trong lòng đúng là đánh giá cao Phong Dập Thần.
   Người đàn ông này phải còn rất trẻ, có người nói anh mới ba mươi tuổi, nhưng sự nghiệp tài sản của anh huy hoàng như vậy.
  Khiến người ta nhìn với ánh mắt khác xưa.
   Cô không khỏi bình tĩnh lại, ngước mắt nhìn về phía Phong Dập Thần.
   Bốn mắt nhìn nhaụ
   Cô sững sờ trong giây lát, phát hiện anh đang nhìn cô,ánh mắt sắc bén như dao, đang nhìn chằm chằm cô.
   Cố Hảo không biết vì sao mặt mình nóng lên, mím mím môi.
   Phong Dập Thần nói "Lương Thần, anh đưa cô Cô đến phòng tiếp khách VIP, chờ tôi nói chuyện xong với ông Tiêu bà Tiêu thì sẽ tới, các người nói chuyện trước đi."
   “Vâng.” Lương Thần gật đầu, ra dấu tay xin mời với Cố Hảo, “Cô Cố, mới đi theo tôi.”
   “Cảm ơn.” Cố Hảo gật đầu, cũng không nhìn Phong Dập Thần liền  đi vào phòng tiếp khách.
   Phía sau, ánh mắt của Phong Dập Thần dán vào bóng lưng của Cố Hảo, đầy suy nghĩ đánh giá.
   Cố Hảo chỉ cảm thấy sau lưng như có mũi nhọn chĩa vào, không dám quay đầu lại, cứng ngắc đi vào phòng tiếp khách.
   Căn phòng tiếp khách này rộng khoảng ba mươi đến bốn mươi mét vuông, phải nhỏ hơn một chút, nhưng đúng là xa hoa. Bộ ghế sô pha da màu nâu đỏ rất sang trọng, tất cả mọi thứ đều rất lộng lẫy.
   “Cô Cố, mời ngồi.” Lương Thần gọi người mang trà tới. "Cà phê hay là trà?"
   “Không cần, tôi nói chuyện xong liền đi.” Cố Hảo ngồi trên sô pha, cô không có tâm trạng uống trà.
   Lương Thần nói "Vậy thì cà phê đi."
   Cố Hảo lắc đầu "Vẫn là trà đi, tôi không quen uống cà phê."
   "Được."
   Chỉ một lát sau, trà được mang lên, nữ thư ký mặt mỉm cười, đặt trà xuống, mỉm cười gật đầu rời đi.
   Được đào tạo bài bản.
   Đây là phản ứng đầu tiên của Cố Hảo.
   Thực không ngờ một người đàn ông nhìn lưu manh như Phong Dập Thần, lại sẽ có cấp dưới quy tắc như thế này.
Vợ chồng điển hình. 2
   Lương Thần cũng ngồi xuống nói với cô "Cô Cố, trước đó cô nói cô đại diện cho tòa soạn đến đây, cụ thể là có chuyện gì?"
   "Anh Lương, là như vầy, liên quan đến tiếp quản việc quảng cáo của công ty anh, chúng tôi muốn tiếp nhận, không bằng cho tòa soạn của chúng tôi một cơ hội đi." Cố Hảo trực tiếp mở miệng nói rõ mục đích của mình.
   Lương Thần ngẩn ra, "Ách, cô Cố, chuyện này, tôi không làm chủ được. Cô nên chờ chút nữa nói chuyện với tổng giám đốc đi."
   Cố Hảo há hốc miệng không nói nên lời.
   Lương Thần mỉm cười. "Tôi đi nhìn xem, cô chờ một chút, tổng giám đốc tiễn khách xong sẽ đích thân tới nói chuyện với cô."
   Lương Thần mỉm cười, đứng dậy rời đi.
   Trong phòng tiếp khách chỉ còn lại một mình Cố Hảo.
   Lương Thần trở lại phòng tổng giám đốc, Phong Dập Thần ngồi thẳng trên ghế tổng giám đốc, hơi dựa vào lưng ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi.
   “Tổng giám đốc.” Lương Thần nói “Cô Cố đến đây là muốn công ty chúng ta giao cho tòa soạn bọn họ một số công việc kinh doanh quảng cáo trên báo”.
   Lông mày Phong Dập Thần nhíu chặt, mắt cũng không mở, trầm giọng nói "Cô ấy đúng là nghĩ tới mỹ nhân kế."
   Lương Thần cười một cái, có chút không rõ tâm trạng của tổng giám đốc.
   Đây rốt cuộc là ý gì?
   Lúc này, một cuộc gọi báo cáo từ bàn thư ký.
   Lương Thần vội vàng bấm nút nghe.
   Giọng nói vang lên "Tổng giám đốc, ông Tiêu bà Tiêu đến rồi.”
   Lương Thần liếc nhìn Phong Dập Thần, anh đã mở mắt, ánh mắt lóe lên ánh sáng, trầm giọng nói “Phòng tiếp khách thứ nhất.”
   "Vâng.”
   Năm phút saụ
   Phòng tiếp tân thứ nhất.
   Trong hành lang.
   Thân hình cao lớn của Tiêu Mặc Đằng đứng bên cạnh một người phụ nữ có đường cong mềm mại, trên người anh ta mặc bộ âu phục màu xám đậm, trẻ tuổi, u sầụ
   Người phụ nữ chính là Cố Mỹ, trên người chị ta là chiếc áo sơ mi trắng với cổ lá sen, các chi tiết nhỏ rất tinh tế, bên dưới là một chiếc quần ống rộng và giày cao gót. Xem ra chị ta có dáng người khá đẹp trong bộ trang phục già dặn.
   Cố Mỹ khoác lấy cánh tay của người đàn ông với nụ cười tự tin trên khuôn mặt.
   Các thư ký cũng không khỏi nhìn nhiều hơn một chút.
   "Bà Tiêu càng ngày càng xinh đẹp."
   "Đúng vậy nha, càng đẹp hơn so với lần trước."
   "Ông Tiêu, bà Tiêu, xin mời theo tôi đến phòng tiếp khách thứ nhất."
   “Được.” Cố Mỹ khẽ gật đầu, mỉm cười phù hợp “Cảm ơn thư ký Lý.”
⬅ Trước Tiếp ➡