⬅ Trước Tiếp ➡
Cô thoải mái một chút. 2
  Cố Hảo sững sờ, đây là tình huống gì?
   Giọng của Lương Thần vang lên "Cô Cố, tổng giám đốc của chúng tôi không vui lắm."
   “Tôi nhìn ra được.” Cố Hảo gật đầu, “Có phải tổng giám đốc của các anh bị rối loạn nội tiết không?
   Nhất thời trên trán Lương Thần đổ đầy mồ hôi, sống lưng cũng tê dại. “Cô Cố, sao cô có thể nói như vậy được?”
   Cố Hảo đột nhiên tỉnh táo lại, nhìn vẻ mặt lo lắng của  Lương Thần, lập tức như hiểu ra điều gì, nói “A, xin lỗi anh Lương, vừa rồi tôi rất ngạc nhiên, tâm trạng tổng giám đốc của các anh quả thật có chút thất thường, kỳ quái làm cho người ta sợ hãi.”
   Đúng lúc này, Phong Dập Thần vừa đi hơn chục bước đột nhiên quay đầu lại, đứng ở phía xa nhìn bọn họ.
   Trong lòng Lương Thần có chút hồi hộp, thấp giọng nói “Cô Cố, cô không muốn nói chuyện làm ăn nữa phải không?”
  Được nhắc nhở, Cố Hảo cũng ngước mắt nhìn về phía Phong Dập Thần,  phát hiện vẻ mặt anh nặng nề nhìn cô, ánh mắt sắc bén.
   Ánh mắt Cố Hảo lóe lên, không nhìn Phong Dập Thần nữa, mặt mày hớn hở nhìn lương Thần “Cảm ơn anh Lương đã nhắc nhở, nói chuyện với anh tốt hơn nhiều so với nói chuyện với tổng giám đốc của anh, nổi hết da gà rồi.”
   “Còn không nhanh lên.” Phong Dập Thần đứng xa xa nhìn bọn họ nói nhỏ, rất không vui “Các người ở đó lề mề cái gì?”
   “Vâng.” Lương Thần lập tức đáp lời, đau đầu đi về phía Phong Dập Thần. Dù ở rất xa, anh ta cũng có thể cảm thấy ánh mắt sắc bén của tổng giám đốc.
   Cố Hảo theo sau, nhỏ giọng nói “Mặt tổng tài các anh thật là đen, xem ra là rối loạn nột tiết tố rất nặng, sao anh ta không điều trị đi?”
   Còn chưa kịp nói hết, giọng nói của Phong Dập Thần đã vang lên “Ai bị rối loạn nội tiết tố rất nặng? Là cô Cố sao?”
   Cố Hảo lập tức ngẩng đầu, sợ hết hồn, Phong Dập Thần đi rồi quay lại, còn nghe được rồi.
   Cố Hảo lập tức ngượng ngùng cười nói "A, là tôi, là tôi bị rối loạn."
   Phong Dập Thần híp híp mắt, lại ngang ngược nói với cô “Thiếu đàn ông.”
   Cố Hảo sững sờ, hiểu ra, nhất thời ngây người, mặt cũng đỏ lên.
   “Thoải mái một chút sẽ không bị rối loạn rồi.” Phong Dập Thần nhìn chằm chằm vào mắt cô, lại nói “Hay là để tôi giúp cô.”
   "Khụ, khụ, khụ " Lương Thần phía trước không nhịn được ho khan.
   Nhất thời lông mày của Phong Dập Thần nhíu chặt, lạnh lùng nhìn Lương Thần.
   Lương Thần không còn cách nào khác là ghé sát vào người Phong Dập Thần, nói nhỏ “Tổng giám đốc, tôi không thể không nhắc nhở anh, con gái không thích nói trực tiếp.”
   Phong Dập Thần cau mày, liếc nhìn Lương Thần, trán đã nhăn thánh một cục “Vậy thì như thế nào?”
   Lương Thần chớp mắt, chột dạ, giống như chính mình nói nhiều rồi.
   "Tổng giám đốc, tôinan”
   Phong Dập Thần không kiên nhẫn với anh ta “Anh hiểu sao.”
   Lương Thần miệng méo xệch, rất oan ức, anh ta là có ý tốt nhắc nhở.
  Phong Dập Thần quay đầu nhìn Cố Hảo, hơi nhướng mày, không nói gì nữa, nhanh chân đi về phái tòa nhà.
   Lương Thần và Cố Hảo đi theo phía sau, đi một đường gây rất nhiều chú ý.
   Cố Hảo bị nhìn chăm chăm đến tê hết cả da đầu, đi thang máy dành riêng lên lầụ
   Trong thang máy, Lương Thần nghe điện thoại rồi nhanh chóng cúp máy "Tổng giám đốc, ông Tiêu và bà Tiêu của tập đoàn Tam Cố hẹn gặp anh sáng nay tại công ty vào lúc 9h20."
   Tập đoàn Tam Cố?
   Cố Hảo lập tức cứng đờ, đó không phải là Tiêu Mặc Đằng và Cố Mỹ sao?
   Ông Tiêu, bà Tiêu, đúng vậy nha, Tam Cố bây giờ là Cố Mỹ nắm quyền, Tiêu Mặc Đằng cũng là làm công cho chị ta.
   Phong Dập Thần cau mày nhìn đồng hồ.
  Còn có  năm phút.
   “Biết rồi.” Phong Dập Thần nói.
   Anh quét mắt qua gương mặt của Cố Hảo, lúc này mới phát hiện, cả người cô căng thẳng, sắc mặt tái nhợt, bộ dạng rất không thoải mái.
Vợ chồng điển hình. 1
   Phong Dập Thần lập tức nhíu chặt mày, đáy mắt xẹt qua một tia âm thầm lo lắng “Cô Cố, cô không khỏe sao?”
   Cố Hảo sững sờ, phục hồi tinh thần lại, nhìn vào mắt Phong Dập Thần, dưới ánh mắt ngạc nhiên của anh, lắc đầu “Không có.”
   Vừa nãy trông rất có sức lực cùng Lương Thần nói xấu anh, hiện bộ dạng không vui vẻ, nếu không phải không khỏe, vậy chính là có ý kiến.
   Cố Hảo lại cúi đầu, chìm vào suy nghĩ.
   Phong Dập Thần thấy cô lại cúi đầu, lập tức không vui "Cô đã nói không phải cô không khỏe, nhưng nhìn cô không giống như đi nói chuyện làm ăn. Coi như là tôi thiếu nợ cô, cô có thể thay đổi sắc mặt sao?”
   Cố Hảo giật mình kinh ngạc, lần thứ hai giương mắt nhìn Phong Dập Thần, cô bất đắc dĩ kéo khóe môi, lộ ra ảm đạm không giống cười chút nào.
   "Anh Phong, xin lỗi, anh hiểu lầm rồi."
  Hoàn toàn là thái độ chân thành xin lỗi, không hề có ý muốn cãi nhau, cô bỗng nhiên mệt mỏi không thể tả. Giữa đôi lông mày xinh đẹp kia là vẻ mệt mỏi nhợt nhạt.
   Phong Dập Thần hơi nhướng mày, chỉ cảm thấy không đúng. Không còn có ý công kích nữa, điều này làm cho Phong Dập Thần tức giận, rất nhàm chán.
   Người phụ nữ này đột nhiên thay đổi sắc mặt, có chút kỳ quái.
   Tâm trạng của Cố Hảo bị “Tam Cố” ảnh hưởng đến, cô mím môi, nghĩ đến Tiêu Mặc Đằng và Cố Mỹ, một ít chuyện đã trải qua nhiều năm lắng đọng lại hiện lên. Cô đang nghĩ, lúc trước mang theo con trai đi thẳng một mạch, có đúng hay không?
   Cố Mỹ đã làm gì?
   Bây giờ nghĩ lại, chuyện năm đó, cần được làm sáng tỏ một chút.
   Chẳng mấy chốc, cô đã lên tới phòng tổng giám đốc.
⬅ Trước Tiếp ➡