Sau năm phút chờ đợi, không có cuộc gọi nào đến.
Cố Hảo gọi lại, không nghe máy.
Đợi một lúc lâu, gọi lại, nhưng vẫn không thấy nghe máy.
Cô có chút bất lực, lẩm bẩm "Lúc không muốn gặp thì cứ xuất hiện, lúc gặp thì cứ giả vờ như mười ba tuổi, còn nói theo đuổi bà cô ta đây, theo đuổi mà như vậy sao? Ý gì đây?"
“Giả vờ mười ba tuổi là cô đó Cố Hảo,, một người phụ nữ đã kết hôn, cô đây là muốn chơi trò gì đây?” Phía sau vang lên giọng nói mỉa mai của một người đàn ông.
Cố Hảo giật mình kinh ngạc, đột ngột quay lại, vừa vặn thấy Phong Dập Thần và Lương Thần đứng ở đó.
Phong Dập Thần bình tĩnh nhìn cô, đáy mắt tràn đầy xem thường và tức giận.
Lại còn dám nói anh giả vờ mười ba tuổi, còn nói trẻ con gì?
Thật là to gan.
“Anh Phong, chào anh.” Cố Hảo chỉ có thể giả ngu, hoàn toàn vừa nãy mình nói thầm cái gì, trực tiếp đáp lời.
Phong Dập Thần cũng không định buông tha cô, giọng nói cao lên “Không nghĩ tới từ trên lầu đi xuống có mấy phút, cô Cố cũng không chờ được. Sao vậy, mới một đêm không gặp, cô nhớ tôi rồi sao?”
Cố Hảo bối rối một hồi, “Anh Phong nói đùa, tôi là đại diện cho tòa soạn đến tìm anh, hi vọng anh cho tôi mấy phút.”
Phong Dập Thần kiêu ngạo nói “Không thể.”
“Anh Phong.” Cố Hảo vội vàng nói “Anh xem, anh đã xuống đây rồi, cần gì phải nói như vậy.”
“Tôi xuống, ai nói tới gặp cô?” Phong Dập Thần nhướng mày, ánh mắt mạnh mẽ lướt qua mặt cô “Tôi đi xuống nhất định là phải đi gặp cô sao?”
“Vừa rồi không phải anh nói, chính là vì gặp tôi.” Cố Hảo cũng không quản anh nói cái gì, một mình tìm cớ “ Chúng ta nói chuyện của tòa soạn đi.”
“Tôi không bàn chuyện làm ăn với những người phụ nữ đã có gia đình.” Phong Dập Thần nói ngược lại cô.
Cố Hảo nháy mắt lúng túng không thôi.
“Lương Thần, chúng ta đi.” Phong Dập Thần quay đầu nhìn Lương Thần một cái, trầm giọng nói “Ngày hôm nay rất bận, không cần phí thời gian với người đã có gia đình.”
Cô thoải mái một chút. 1
Cố Hảo vừa nghe liền biết là đang nói tới mình. Phong Dập Thần này sao lại giống như chắc chắn cô nói kết hôn là nói dối vậy chứ?
Lẽ nào trên mặt cô viết “Tôi chưa kết hôn" sao?
Hơn nữa, hiện tại cô cũng là người đã sinh con, con gái và phụ nữ cũng không phân biệt được sao?
Xem ra ánh mắt của anh không tốt.
Cô nhìn Phong Dập Thần, đứng chắn trước mặt anh, không muốn anh bỏ đi như vậy.
“Tổng giám đốc.” Khóe môi Lương Thần co quắp, nghĩ thầm tổng giám đốc anh kích động nhận điện thoại, không thể chờ đợi được nữa liền chạy xuống, còn kiêu ngạo như vậy, thật là thích giả vờ mười ba tuổi.
Nhưng Lương Thần cũng chỉ có thể nói “Tôi đều đã chuẩn bị xong, có thể xuất phát bất cứ lúc nào.”
“Ừ.” Phong Dập Thần lộ ra nụ cười thỏa mãn, ý tứ vô cùng xấu xa “Người phụ nữ đã kết hôn phía trước, xin cô tránh ra, đừng chặn đường đi của tôi.”
“Anh Phong.” Cố Hảo cắn răng, trong lòng hiểu rõ, Phong Dập Thần chính là cố ý. Cô không muốn thừa nhận mình chưa kết hôn.
Đôi mắt như chim ưng của Phong Dập Thần quét qua khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú đang bối rối của cô, đáy mắt hiện lên tự tin.
Anh tiến lên một bước, gần như kề sát trước ngực Cố Hảo.
“A ” Cố Hảo sợ hết hồn, lại lùi về saụ
“Tránh ra.” Phong Dập Thần tỏ ra hết sức kiêu ngạo, “Cô đang chặn đường của tôi.”
Anh lại liếc nhìn cô, đi ngang qua bên người cô, lúc sát vai đi qua, ánh mắt còn quét qua vẻ mặt bối rối của Cố Hảo.
“Anh Phong.” Cố Hảo lập tức gọi anh “Tôinan”
Phong Dập Thần đã đi qua, nghe Cố Hảo gọi anh, khóe môi của anh bất giác cong lên, lộ ra nụ cười chiến thắng.
Người phụ nữ này, luôn nói dối, khăng khăng nói rằng mình đã kết hôn, anh đương nhiên sẽ không tin. Thậm chí nhẫn còn không đeo, vậy thì kết hôn kiểu gì?
Anh hơi chậm lại một chút, dừng bước lại, lười biếng thu hồi tầm mắt, quay đầu nhìn Cố Hảo nói "Cô Cố, tôi không có thời gian để lãng phí với một người phụ nữ đã có gia đình như cô."
“Tôi hiện đang độc thân.” Cố Hảo không còn cách nào khác ngoài việc nói như vậy.
Phong Dập Thần lại đắc ý cười, vô cùng lười biếng "Ừ, tôi biết ngay là cô chưa kết hôn."
“Ách, không.” Cố Hảo lập tức phủ nhận “Tôi, tôi đã ly hôn, trước đây tôi từng kết hôn”.
Phong Dập Thần nhíu chặt mày, trong mắt xẹt qua một tia hung dữ, nhìn thẳng vào hai mắt của Cố Hảo.
Người phụ nữ này đúng là cố ý chọc giận người.
Anh trợn mắt tức giận khiến Cố Hảo rùng mình một cái.
“Anh Phong, tôi không phải là phụ nữ đã có gia đình.” Cô nhìn anh, kiên trì nói “Vì vậy anh cho tôi mấy phút đi.”
“Được rồi, Cố Hảo.” Phong Dập Thần híp híp mắt, nhìn về phía Lương Thần, nhướng mày hỏi “Lương Thần, anh nói xem?”
Lương Thần nghĩ thầm, làm sao tôi biết được suy nghĩ của anh. Anh ta ngẩn người một lúc, chỉ có thể kêu một tiếng "A".
Anh ta thấy suy nghĩ của tổng giám đốc đúng là bị Cố Hảo người ta làm cho tăng cao, nhưng cô Cố này giống như không thể nào cắn câụ
Anh ta cũng không dám phát biểu ý kiến bừa bãi, chỉ có thể "A" một tiếng.
Cố Hảo theo bản năng nhìn về phía Lương Thần, hi vọng anh ta có thể nói tốt một chút.
Phong Dập Thần híp mắt, trầm giọng nói “Cô nhìn Lương Thần làm gì?"
Cố Hảo sững lại, sau đó lại nhìn về phía Phong Dập Thần, anh đang mím môi mỏng không vui nhìn cô, trong lòng cô giật mình, đã đắc tội tên ôn thần này chỗ nào rồi sao?
Phong Dập Thần hời hợt nhìn thoáng qua Cố Hảo một chút, trầm giọng nói “Vậy được, chuyện của cô, hãy nói với Lương Thần đi.”
Phong Dập Thần nói xong, quay đầu bước trở về, bước chân rất lớn, oai phong lẫm liệt, làm cho người ta hoảng sợ mười phần.