Trần Lập Phi thoáng trầm tư một lát, nhìn Cố Hảo, trong mắt hiện lên vẻ tính toán.
Chỉ cần nhìn thoáng qua, Cố Hảo liền hiểu trong lòng Trần Lập Phi không mang ý tốt.
Quả nhiên, ông ta nhanh chóng nói thẳng "Cố Hảo, cô đi nói chuyện với anh Phong Dập Thần, xem quảng cáo của công ty bọn họ, có thể cho chúng ta làm một phần hay không?"
Trong lòng Cố Hảo nháy mắt vô cùng tức giận, muốn cô sử dụng mỹ nhân kế sao?
Tổng biên tập Trần xem cô là cái gì?
Thấy Cố Hảo không tỏ thái độ gì, Trần Lập Phi nói "Chuyện là, mấy ngày nay chúng tôi đều nghe qua, quan hệ giữa cô và anh Phong không bình thường. Buổi chiều hôm kia trước cửa tòa soạn ôm ôm ấp ấp, cả ngày hôm qua cũng ở cùng nhau, còn không đi làm."
Cố Hảo nhíu mày, thật sự quá oan uổng đi.
“Cô đừng không vui, ý của tôi không phải là trách cô.” Thấy thái độ lạnh lùng của Cố Hảo, Trần Lập Phi cười nói “Ý của tôi là, cô cũng không thể một mình thu lợi mà mặc kệ toàn bộ đồng nghiệp của tòa soạn, cả đám người chúng tôi vẫn còn chờ kiếm cơm đây.”
Trong lòng Cố Hảo hiểu rõ, cô không thể công khai làm mất lòng Trần Lập Phi được, chỉ có thể khéo léo bày tỏ thái độ của mình
"Tổng biên tập, công việc quảng cáo này nên để những người có chuyên môn làm đi.”
Trần Lập Phi nhíu mày, có chút không vui nhưng vẫn kiềm chế xuống, kiên nhẫn nói “Cố Hảo, tòa soạn chỉ lớn ngần ấy, nhân viên cũng có hạn, mỗi nhân viên đều nên phát huy hết năng lực của chính mình, đây là trách nhiệm của mỗi người.”
Nói như vậy, cũng giống như nói Cố Hảo có chút hẹp hòi.
Cô biết Trần Lập Phi là một con cáo già, loại cáo già này đều sẽ lừa gạt mọi người làm việc.
Cô đi tìm Phong Dập Thần?
Cô nghĩ đến tự mình đi tìm Phong Dập Thần liền cảm thấy khó khăn, tình cảnh ngày hôm qua, anh còn tuyên bố muốn theo đuổi cô.
Hôm nay cô liền đi tìm anh, thích hợp sao?
Nhưng mà không đi dường như cũng không được, cô còn phải lấy được DNA của Phong Dập Thần, chuyện này thật sự phải cần kỹ thuật rồi.
Trần Lập Phi nhìn ra Cố Hảo đang do dự, tiếp tục dụ dỗ “Tôi nói trước, nếu cô đàm phán chuyện này thành công, sẽ tăng lương.”
Lý Cầm cũng đúng lúc mở miệng, hơi hơi mang theo chút mỉa mai “Cố Hảo, cô thử xem đi, tổng biên tập Trần không dễ dàng cho người ta nhận lời, huống chi tăng tiền lương.”
Nói xong, Lý Cầm còn liếc nhìn tổng biên tập Trần, đáy mắt đối với ông ta đều là khinh thường.
Tổng biên tập Trần rất lúng túng.
Cố Hảo nhìn lướt qua khuôn mặt của hai người bọn họ, nói “Như vậy, tổng biên tập, nếu như tôi có thể thành công, ông có thể thêm cho tôi bao nhiêu lương?”
Trần Lập Phi hơi nhướng mày, không thích nhân viên bàn điều kiện với mình, nhưng nhìn thấy tiền trước mắt, ông ta tự định giá, nói “Hai mươi phần trăm.”
“Hai mươi phần trăm tiền lương của tôi?” Cố Hảo càng hỏi cụ thể hơn.
Trần Lập Phi gật đầụ "Tất nhiên."
“Nếu thành công có phải có hoa hồng không?” Cố Hảo không muốn bị hai người tính toán, cũng không muốn bị bọn họ cho rằng là tiêu cực lười biếng.
Tổng biên tập Trần sầm mặt lại, "Hảo Hảo, như vậy là được rồi, cô không thể đòi hỏi thêm nữa."
"Nếu như tôi hỏi, chính là hy vọng sẽ thành công.” Cố Hảo nói tiếp “Nếu như tôi thành công, tôi có thể giành rất nhiều chi phí quảng cáo cho công ty, tại sao tôi lại không thể hỏi lợi ích cho chính mình? Tổng biên tập, tôi cũng không phải làm từ thiện.”
Vẻ mặt Trần Lập Phi bình tĩnh, không nói gì.
Lý Cầm lúc này mới tiếp lời "Đương nhiên là có, tổng biên tập sẽ không đối xử tệ với nhân viên, nếu như cô làm tốt, sẽ chia cho cô ba phần trăm hoa hồng."
“Tổng biên tập, lời chị Cầm nói có thật không” Cố Hảo nhìn về phái Trần Lập Phi.
Trần Lập Phi bực bội nói “Tất nhiên là thật.”
Một đêm không gặp đã nhớ tôi. 2
“vậy thì được, tôi đi thử xem.” Cố Hảo không trì hoãn nữa.
Đã có một số chuyện không thể tránh khỏi thì liền đối mặt thôi, cô cũng không muốn làm một con rùa đen rút đầụ
Nửa tiếng sau
Phong thị.
Cố Hảo đứng dưới tòa nhà hướng thẳng lên trời, ngước đầu nhìn, quả thật rất cao.
Có chuyện tìm Phong Dập Thần, cô lấy ra tấm danh thiếp kia, nhìn số điện thoại trên đó, gọi tới.
Thật lâu sau, điện thoại mới kết nối được, một giọng nam từ tính vang lên "Alo.”
Trong lòng Cố Hảo run lên, mím mím môi, tự giới thiệu “Anh Phong, tôi là Cố Hảo.”
Bên kia ngừng lại một chút, đột nhiên giọng nói mang ý xấu xa không ít “Cô Cố, là cô sao?”
“Đúng, là tôi.” Cố Hảo nói.
“Cô nghĩ xong rồi, tính làm người phụ nữ của tôi rồi sao?” Ở đầu dây bên kia, Phong Dập Thần trầm giọng mở miệng nói.
Cố Hảo sững người, câu này làm sao trả lời?
Cô lúng túng cười, nói “Anh Phong, là như thế này, tôi thật sự đã kết hôn, không phải độc thân.’
Phong Dập Thần khẽ hừ một tiếng, cực kỳ chế nhạo, giống như đã sớm biết cô cố tình che giấu như vậy.
"Cố Hảo, đã như vậy thì không có gì đáng nói rồi.”
"Anh Phong, hôm nay tôi đến đây là để nói chuyện công việc với anh. Tôi đang ở phía dưới tòa nhà Phong thị."
“Công việc?” Phong Dập Thần cười nhạo một tiếng. “Tôi cũng không nhớ mình có công việc gì cần thảo luận với cô."
Vẻ mặt Cố Hảo càng thêm bối rối, trong giọng nói mang theo khẩn cầu “Anh Phong, tôi thật sự có chuyện, tôi nhất định phải gặp anh, xin anh cho tôi cơ hội để gặp mặt anh đi, được không?”
“Không rảnh.” Phong Dập Thần lạnh giọng nói xong, đương nhiên cúp máy. Bên kia liền truyền đến âm thanh cúp máy.
Cô thoáng ngây người.
Ý anh là sao? Rốt cuộc gặp hay không gặp?