⬅ Trước Tiếp ➡
   “Phong Dập Thần ” Nữ diễn viên cũng không chịu nổi nữa, lạnh giọng quát Chẳng lẽ Trần Thanh Vận em đường đường là ảnh hậu vẫn không xứng với anh sao?”
   “Không phải chuyện của cô.” Phong Dập Thần mất kiên nhẫn.
   “Phong Dập Thần, em cũng không tin, em không thể làm cho anh động tình.” Trần Thanh Vận lại cọ xát, lần thứ hai dán lên người Phong Dập Thần, vươn tay kéo thắt lưng của anh.
   Bịchnan
 Nữ diễn viên lại bị hất té xuống đất.
   Phong Dập Thần nhíu mày trầm giọng nói "Trần Thanh Vận, đủ rồi."
   Trần Thanh Vận trợn to hai mắt nhìn anh, "Anh thật sự không muốn em sao?"
   Phong Dập Thần lạnh lùng nói "Xin cô tự trọng."
   “Ha ” Trần Thanh Vận giễu cợt một tiếng, tự giễu cười “Phong Dập Thần, anh không phải là đàn ông sao?”
   “Đi ra ngoài.” Phong Dập Thần quát lạnh một tiếng, giọng điệu lạnh lùng.
  Cho dù sau khi bị người ta mỉa mai không phải đàn ông, Phong Dập Thần vẫn giữ tư thế cao quý và kiêu ngạo, dùng thái độ ung dung bình tĩnh hoàn toàn đóng băng trái tim đang xao động của nữ diễn viên Trần.
   Nữ diễn viên mím môi nhìn người đàn ông, thu dọn quần áo, khịt khịt mũi, nước mắt rưng rưng "Được, là em tự mình đa tình, làm phiền rồi."
   Cô ta quay lưng bước ra ngoài.
   Cố Hảo ngoe ngác nhìn người đàn ông bên ngoài, người đàn ông này là Phong Dập Thần, nghe nói là tổng giám đốc Duệ Phong.
   Ngồi trong lòng mà vẫn không loạn, đúng thật là Liễu Hạ Huệ.
   Cô cầm chiếc máy ảnh chuẩn bị thu dọn, thật sự lắc đầu bật cười, là một người đàn ông hiếm gặp, so với một con gấu trúc còn hiếm hơn.
   “Đi ra ” Đột nhiên, người đàn ông trầm giọng hét lên.
   Cố Hảo cảm thấy căng thẳng.
   “Người bạn trong tủ.” Phong Dập Thần trực tiếp chỉ đích danh.
  Tim Cố Hảo hồi hộp đập điên cuồng, bị phát hiện rồi sao?
   Cô không nhúc nhích.
   Phong Dập Thần nhanh chóng bước đến chiếc tủ cô đang trốn, xoạt một cái, mở cửa tủ ra.
   Khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông trong bóng đêm cũng không rõ ràng, Cố Hảo ngồi ở trong đó đang cầm máy ảnh, liền bị anh bắt gặp.
   “Hi ” Cố Hảo lúng túng vẫy vẫy tay, bị phát hiện thật sự là thất bại “Tôi không thấy cái gì cả.”
   Phong Dập Thần nhíu mày kiếm, từ trong đôi mắt sắc bén bắn ra khí lạnh, "Xóa hết mấy thứ gì đó trong máy ảnh."
   Cố Hảo trợn to hai mắt, nuốt nước miếng một cái, phản bác "Ôi, có phải vừa nãy anh đã biết tôi trốn ở trong tủ, nếu như không có tôi, có phải hôm nay anh với nữ diễn viên kia sẽ trình diễn màn ân ái ở đây rồi không?"
   Phong Dập Thần "..."
   “Ngầm thừa nhận?” Cố Hảo tiếp tục nghiên cứu “Thiệt thòi tôi vừa rồi còn rất khâm phục anh có người ngồi trong lòng mà vẫn không loạn, hóa ra là do sợ bị chụp trộm nên không dám làm bậy.”
Bị tấn công.
   “Logic có vấn đề.” Phong Dập Thần lạnh lùng nói “Tôi không có nghĩa vụ phải giải thích với cô.”
   Cố Hảo vì để bảo vệ tiền cơm của cô và Tiểu Bao Tử, không muốn trả lại tin tức cho anh, chui ra khỏi tủ.
   Cô cần một khoảng thời gian để thử lại.
   Người đàn ông trước mặt mang theo cảm giác áp bức quá mạnh, cho dù trong bóng tối không thấy rõ anh cũng làm cho cô cảm thấy khiếp sợ.
   Cô bình tĩnh lại một chút, hít một hơi "Anh Phong, chúng ta bàn bạc một chút, vừa rồi anh với nữ diễn viên kia cũng không làm gì. Anh coi như làm việc tốt cho tôi tin tức này để tôi có thể hoàn thành công việc, trở thành nhân viên chính thức."
   Phong Dập Thần cau mày, "Cô đang trong thời gian thử việc?"
   “Đúng vậy.” Cố Hảo mạnh mẽ gật đầụ
   Phong Dập Thần nhìn đánh giá người phụ nữ trước mặt, trong bóng tối, dựa vào đường nét có thể hình dung ra khuôn mặt của cô, là một cô gái trẻ tuổi, rất linh hoạt, đặc biệt là đôi mắt rất to.
   Cô Hảo thấy anh hỏi, dường như có phần buông lỏng nên lập tức nói thêm "Tổng biên tập nói, nếu tôi lấy được tin tức này, tôi có thể trở thành nhân viên chính thức, tôi rất cần công việc này để nuôi sống bản thân, anh Phong, xin thương xót."
   “Tại sao tôi phải đồng ý với cô?” Phong Dập Thần càng thêm lạnh lùng.
   Cố Hảo hơi choáng, xem ra không dễ thuyết phục được người đàn ông này "Anh Phong, một người đàn ông thành công đều hướng tới những gì tốt đẹp, coi như anh làm việc tốt, coi như tôi cầu xin anh được không?”
   “Làm việc tốt?” Phong Dập Thần chế nhạo, đáy mắt bắn ra một tia sắc bén, “Đối với một phóng viên vô lương tâm của một tờ báo lá cải như cô?”
   "Ai vô lương tâm?" Cố Hảo có chút sốt ruột "Tôi không có chụp ảnh anh ở trần, anh góp một cái scandal lại có thể nuôi sống cả nhà tôi. Hơn nữa chuyện này cũng không làm cho anh mất mặt, sao lại không làm, đúng không?"
   “Đừng nói nhảm.” phong Dập Thần hoàn toàn không có kiên nhẫn “Xóa video hoặc ảnh đi.”
   “Không muốn.” Cô lập tức lắc đầụ
   Phong Dập Thần khẽ cau mày, trong mắt lóe lên vẻ không thích, đối mặt với một người phụ nữ cứng đầu như vậy, anh chỉ có thể tự mình làm "Tôi xóa giúp cô."
   Nói xong, Phong Dập Thần trực tiếp vươn tay chộp lấy chiếc máy ảnh đang đeo trên cổ cô.
   “Đừng chạm vào tôi.” Cố Hảo nhanh chóng ôm máy ảnh, giấu ở trong ngực.
   Phong Dập Thần không có ý dừng lại, bàn tay to nhanh chóng duỗi ra, không có chạm vào máy quay, mà là chạm vào thân thể của cô.
   Vô tình chạm vào nơi không nên chạm.
   "Anan" Cố Hảo sợ hãi co rúm lại, mắng "Lưu manh, không biết xấu hổ."
   Phượng Dập Thần cũng ngẩn ra, nhíu chặt mày, trên mặt thoáng qua một tia kỳ quái "Tôi không thích lời này."
   “Anh chiếm tiện nghi của tôi còn không cho tôi nói sao?” Cố Hảo bị anh chạm trúng, xấu hổ mặt đỏ bừng đến tận mang tai, nhưng người đàn ông chết tiệt kia lại không chịu thu tay.
   Cô tức giận, lập tức theo bản năng vươn tay ra chặn tay người đàn ông.
   “Tôi không đến mức chiếm tiện nghi của cô.” Phong Dập Thần trầm giọng nói, vẫn không có ý định thu tay "Tôi chỉ là có chút không ngờ."
⬅ Trước Tiếp ➡