“Vậy thì đừng làm.” Y tá nói “Mỗi ngày chúng tôi thực hiện loại phẫu thuật này cho người ta, cũng là nếu có thể khuyên thì liền khuyên nhủ, đây là làm bậy.”
“Làm bậy?” Cố Hảo như bị đâm vào tim.
"Đúng vậy, cô xem, đây là hai sinh mạng, sau ba phút liền biến thành đồ bỏ đi trong y tế."
“Đồ bỏ đi?” Cố Hảo ngơ ngác nhìn tờ giấy siêu âm của bệnh viện B, trong lòng vừa động, lập tức đứng dậy nói với y tá “Tôi không muốn phẫu thuật nữa, tôi muốn sinh, tôi muốn nuôi.”
Y tá nở nụ cười, gật đầụ "Vậy thì tốt quá, giữ lại đi, xã hội bây giờ, rất dễ dàng nuôi được."
“Cảm ơn cô ” Cố Hảo mặc quần áo tử tế vào, cúi đầu thật thấp trước khi rời khỏi phòng phá thai.
Sau khi đi ra, cô nhìn lên bầu trời và thở dài.
Cô quyết định sinh con.
Sau khi đưa ra quyết định, Cố Hảo nhẫn nhịn nở nụ cười.
“Mau tránh ra, tránh ra ” Phía trước đột nhiên vang lên tiếng la ầm ĩ, mấy người đàn ông mặc đồ đen mở đường, y tá đẩy xe cứu thương di động, vội vàng đẩy về hướng của Cố Hảo.
Cố Hảo theo bản năng né tránh.
Trước mặt cô, một đứa trẻ không cẩn thận trượt chân ngã, trong nháy mắt oa oa khóc lớn.
"Tránh ra " một người trong số họ trầm giọng hét lên, nhưng ngược lại đứa trẻ còn khóc lớn hơn.
“Khoan đã.” Đột nhiên, một giọng nam trầm thấp truyền đến.
Cố Hảo theo bản năng nhìn theo hướng âm thanh phát ra, nhất thời không nhìn thấy rõ đó là ai.
Âm thanh này rất êm tai, trong đám người ầm ĩ, âm thanh này vô cùng mát mẻ.
"Đi dỗ đứa trẻ một chút."
"Nhưng, anh cần phải làm phẫu thuật ngay lập tức."
“Chấp hành.” Bệnh nhân nằm ở trên giường di động đột nhiên ngồi dậy, vẻ mặt anh kiên quyết, giống như điêu khắc, toàn thân toát ra khí chất lạnh lùng.
“Vâng ” Vệ sĩ lập tức tiến lên đỡ đứa trẻ dậy, đồng thời dỗ dành.
Mà người đàn ông nằm trên giường bệnh, quần áo trước ngực bê bết vết máu, nhìn thấy mà giật mình.
Mà anh lại ngồi dậy, ánh mắt nhìn về đứa trẻ kia, dưới mày kiếm nhíu chặt, con ngươi sâu xa xẹt qua một tia quan tâm.
Cố Hảo ngẩn ngơ Người này tốt bụng.
Cô không khỏi liếc nhìn người đàn ông kia nhiều hơn, có lẽ là nhận ra ánh mắt của cô, ánh mắt sắc bén của người đàn ông đột nhiên xoay chuyển, nhìn thẳng tới.
Cố Hảo trong nháy mắt cảm thấy toàn thân lạnh ngắt, sự kinh ngạc với đôi mắt kia quá lớn.
Đứa trẻ còn đang khóc, cô liền chạy lại nói "Đưa cho tôi đi, tôi dỗ cho."
“Cám ơn.” Người mặc đồ đen lập tức cảm ơn.
Cố Hảo nhẹ nhàng dỗ dành đứa trẻ.
Giường bệnh di động tiếp tục đi về phía trước, dường như cô cảm giác được có một đôi mắt sắc bén lướt qua trên người mình, mãi đến tận khi giường bệnh bị đẩy đi xa.
Cố Hảo vô thức vuốt ve bụng mình, dường như bụng dưới có cử động.
Cố Hảo kinh ngạc, chẳng lẽ đây là thai đạp mà mọi người hay nói sao?
Cô mở to mắt, khóe môi không khỏi cong lên.
Cũng tốt, cô sẽ có hai đứa con, cô sẽ nuôi nấng chúng mà không cần một người đàn ông nào.
Chụp trộm.
Năm năm saụ
"Thần, làm ư?"
Sát bên cửa sổ, một người đàn ông một người phụ nữ đang thân thiết quấn chặt lấy nhaụ
Tay người phụ nữ như có như không đặt lên lồng ngực cường tráng của người đàn ông, nhẹ nhàng sờ soạng, động tác mập mờ.
Trốn trong tủ đồ của phòng nghỉ, mặt Cố Hảo đỏ tới mang tai, cô cảm thấy chán nản, hình như cô đã đi nhầm chỗ, lẽ ra không nên đến nơi này.
Vì Tiểu Bao Tử, làm cái nghề phóng viên lá cải, hay giải trí hàng ngày mà cô không thích, cũng đáng.
Hiện tại, không gì quan trọng bằng cuộc sống hạnh phúc của Tiểu Bao Tử.
Vì con trai, nhịn một chút.
Người phụ nữ bên ngoài là một diễn viên, là một nữ diễn viên mới nổi đang dụ dỗ tổng giám đốc bá đạo.
Tin tức này sẽ rất nóng.
Cầm máy ảnh, Cố Hảo điều chỉnh đúng tiêu cự, lén lút quay chụp.
"Anan" người phụ nữ khẽ rên một tiếng, âm thanh mềm mỏng lại lần nữa vang lên "Thần, lẽ nào em không đủ xinh đẹp sao? Không thể kích thích anh sao?"
“Đi ra ngoài.” Giọng điệu của người đàn ông lạnh lùng, không có một chút cảm xúc, nhưng giọng nói của anh rất êm tai.
Ách
Vậy mà lại không được.
Bỗng nhiênnan
Không biết người đàn ông ra tay thế nào, chỉ thấy nữ diễn viên kia té xuống đất kêu lên một tiếng “Anan”
Lại nhìn người đàn ông kia, từ trên cao nhìn xuống người phụ nữ trên mặt đất, khí thế quá mạnh, cho dù là tình huống không bật đèn, xuyên qua ánh sáng yếu ớt, người ta vẫn có thể cảm nhận được đôi mắt sắc bén kia mang đến cảm giác lạnh lẽo và đáng sợ như thế nào.
Ý lạnh chết chóc khiến người ta sợ hãi.
Cố Hảo giật cả mình, thật sự lo lắng thay cho nữ diễn viên kia.