Cố Hảo vô thức nhìn về phía Lý Cầm.
Chỉ thấy Lý Cầm bưng ly rượu, mạnh mẽ giữ bình tĩnh, đứng lên, nhìn về phía Phong Dập Thần, nói "Anh Phong, tôi chính là Lý Cầm,"
Đường nhìn của Phong Dập Thần dừng lại trên khuôn mặt của Cố Hảo, sau mấy giây, anh ta từ từ quay đầu qua nhìn Lý Cầm, lông mày nhướng lên, nói "Phóng viên Lý, anh đã chụp ảnh tôi và cô Trần?"
Lý Cầm cứng đờ, vô thức mím chặt môi, không nói gì, nhìn về phía Cố Hảo trước.
Cố Hảo cũng có chút cuống lên, nên làm thế nào đây?
Thừa nhận rồi, Lý Cầm sẽ vô cùng khó xử, đặc biệt là Lý Cầm còn là lãnh đạo nhỏ, cái này nếu thừa nhận tin tức không phải do cô ta chụp,
trước mặt mọi người cô ta chính là không gánh trọng trách, còn có hiềm nghi ăn trộm bài viết tin tức của cấp dưới,
Thế nhưng điều này rất xấụ
Cố Hảo nhìn Lý Cầm, cô ta cũng đã nghĩ đến điểm này, cái lắc đầu nhỏ đến không thể nhận ra với Cố Hảo.
Cố Hảo liền không nói gì.
"Anh Phong." Lý Cầm hít vào một hơi "Là tôi chụp, bản thảo cũng là tôi viết."
"Vậy sao?" Phong Dập Thần khẽ hừ một tiếng, vô cùng châm biếm " Nhà báo Lý chụp được tôi và cô Trần ở chỗ nào?"
Lý Cầm im lặng.
Phong Dập Thần đi về phía Lý Cầm, đến trước mặt cô ta, từ trên cao nhìn xuống cô ta.
Lý Cầm không dám nhìn thẳng vào mắt của Phong Dập Thần, cốc rượu bưng trong tay đang run rẩy, nhưng cô ta vẫn cố gắng hết sức ổn định bản thân, mở lời nói với Phong Dập Thần, "Anh Phong, đã mạo phạm đến anh rồi, nhưng tin tức của chúng tôi là dựa vào sự thật."
"Sự thật?" Giọng nói của Phong Dập Thần có chút lạnh nhạt, lại vô cùng lạnh lẽo "Sự thật chính là cô Trần Thanh Vận là bạn gái tôi?"
"Anh Phong " Lý Cầm vội giải thích.
Phong Dập Thần cắt ngang lời giải thích của cô ta "Ai cho cô cái gan ấy, cho phép cô viết như vậy."
"Tôi "
"Anh Phong." Trần Lập Phi lập tức đứng lên, giúp Lý Cầm giải vây, "Cái này có hiểu nhầm ở giữa, tin tức này không phải là Lý Cầm phát."
Cố Hảo mấp máy môi, trong lòng hơi hồi hộp một chút, xem ra, muốn đem mũi nhọn chỉ về phía mình rồi.
Phong Dập Thần lại lạnh lùng cười, đưa mắt ra hiệu cho Lăng Thần.
Lăng Thần lập tức tiến lên phía trước nói với chủ biên Trần "Chủ biên Trần, bây giờ chúng tôi đang tính nợ với Lý Cầm, tốt nhất ông ngậm miệng lại, nếu không, ngày mai báo Giải trí mỗi ngày sẽ ngừng xuất bản."
Trần Lập Phi "..."
"Đem Lý Cầm đi."
"Không được." Cố Hảo đột nhiên hét lớn.
Cần gì tự mình đa tình.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía Cố Hảo, kinh ngạc với tiếng gầm thét đột nhiên xuất hiện của cô.
Bản thân Cố Hảo cũng bị chính tiếng hét của mình dọa.
Lý Cầm nhíu mày, lắc đầu với cô, dừng như dùng ánh mắt nói với Cố Hảo cô không có chuyện gì tuyệt đối đừng nói ra chuyện tin tức này.
Cố Hảo tiếp nhận ánh mắt của Lý Cầm có chút khó xử, nhưng mà chủ biên cũng đã nói, không phải một mình Lý Cầm chụp.
Cố Hảo không muốn một mình Lý Cầm đội túi, rốt cuộc chuyện này có liên quan đến bản thân, cô không phải là người không dám đối mặt.
"Anh Phong." Cố Hảo trầm giọng mở lời "Anh không có tư cách và quyền đem chị Lý Cầm đi, mấy người mang người đi như vậy, không phải là đã quá coi thường luật pháp rồi sao?"
Phong Dập Thần híp mắt, lạnh lùng nhìn về phía Cố Hảo.
Lăng Thần và bảo tiêu cũng có chút lẩm bẩm, có thể là trước nay chưa từng có người dám nói với tổng giám đốc như vậy , cô Cố này nghịch lân một lần nữa, thật sự là to gan.
" Cố Hảo, cô hiểu cái gì, đi sang một bên." Trần Lập Phi lập tức tiến lên phía trước một bước, cúi đầu khom lưng với Phong Dập Thần Anh Phong, anh đừng chấp nhặt với nhân viên mới đến, tuổi trẻ không hiểu chuyện."
"Chủ biên, tôi mới đến, nhưng hôm nay Anh Phong không thể đem chị Cầm đi." Cố Hảo vẫn tiếp lời,nói " Chúng ta là tòa soạn báo, thì phải truyền bá tin tức, nếu như mỗi người đều giống như Anh Phong, vậy chẳng phải là chúng ta không có gì có thể phát tin sao? Tự do tin tức, Anh Phong, anh không thể cản trở chúng tôi phát tin tức như vậy."
Người khác đều theo đó gật đầu mạnh mẽ, đồng ý với Cố Hảo.
Nhưng mà ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị của Phong Dập Thần quét qua, trong phút chốc tất cả đều cứng đờ lại, một chút thở mạnh cũng không dám.
Cố Hảo nói một lần nữa " Nếu như anh cảm thấy báo của chúng tôi sai, không phù hợp với sự thật, anh có thể đi theo trình tự luật phát, mà không phải ở đây lén lút đem người đi."
"Hôm nay tôi chính là muốn đem người đi?" Phong Dập Thần mặt không biểu cảm nhìn về phía Cố Hảo,
Cố Hảo âm thầm hít một ngụm khí lạnh "Vậy thật ngại quá, chúng tôi sẽ báo cảnh sát."
"Cô đại diện cho ai?" Phong Dập Thần hỏi ngược lại một cách châm biếm.
Cố Hảo nhất sái.
Trần Lập Phi nói "Anh Phong, thật sự là hiểu nhầm, anh xem, có thể không "
"Đem người đi.'" Phong Dập Thần cắt ngang lời của Trần Lập Phi, "Lăng Thần."
"Vâng " Hai người giữ lấy Lý Cầm, nhanh chóng rời đi.
Cố Hảo luống cuống, tiến lên một bước, ngăn cản đường đi của Phong Dập Thần "Anh Phong, anh đây là bắt cóc."
Phong Dập Thần nhìn chằm chằm vào môi cô, đột nhiên cúi người xuống.
Mùi thuốc lá đập vào trong cách mũi, Cố Hảo bị dọa đến mức cơ thể nghiêng về saụ
Phong Dập Thần vẫn đè xuống, khuôn mặt anh tuấn ở ngay trước mắt cô.
Cố Hảo kinh hãi đến mức trừng to hai mắt.
Phong Dập Thần nhìn chằm chằm vào mắt cô, dùng âm thanh chỉ hai người nghe thấy nói nhỏ "Cố Hảo, tôi không ngại làm chuyện khi nãy ở đây."
Cố Hảo hoảng loạn một lần nữa lùi ra sau một bước.