⬅ Trước Tiếp ➡
Trẻ con...
Vừa nói đến trẻ con, tôi lập tức nghĩ đến đứa trẻ trong bụng Nguyễn Mỹ. Đời này của tôi, sợ rằng không cách nào mang thai
con của Trần Thanh Vũ được.
Bảy năm qua, Trần Thanh Vũ và tôi không hề cùng chung chăn gối, làm sao tôi có thể mang thai đây?
Hai người rời khỏi bệnh viện thì mẹ lại gọi đến, hỏi khi nào tôi và Trần Thanh Vũ sẽ trở về ăn cơm, còn nói rằng chuyện này rất cảm ơn Trần Thanh Vũ nên đã cố ý làm rất nhiều món ăn mà anh thích.
Tôi có thể hiểu được tại sao mẹ lại ân cần như vậy nhưng mà Trần Thanh Vũ không thể nào đến nhà tôi được.
Tôi tự ý nói với mẹ rằng Trần Thanh Vũ rất bận, không có thời gian.
Mẹ bảo tôi khuyên anh nhiều một chút, làm gì có con rể nào không đến nhà cha mẹ vợ chúc tết chứ. Nhưng cuối cùng vẫn bị tôi ngăn cản.
Tôi biết bà không thể nào thật sự oán trách Trần Thanh Vũ bởi vì bà không dám.
Nội dung cuộc điện thoại với mẹ, Trần Thanh Vũ bên cạnh chắc chắn nghe thấy nhưng anh cũng không mở miệng hỏi một câu, âm thầm chấp nhận để tôi tìm lý do.
“Mẹ em bảo chúng ta trở về ăn cơm nhưng bị em từ chối rồi” Tôi vẫn không nhịn được thông báo chuyện vừa rồi cho Trần Thanh Vũ, hy vọng có thể xoay ngược tình thế.  “Ừ, trùng hợp tôi phải đi đón Nguyễn Mỹ.” Trần Thanh Vũ gật đầu.
Tôi cười yên lặng, đơn giản là tự rước lấy nhục.
Vào lúc này, anh không muốn có một chút quan hệ nào với nhà tôi nữa, cho dù là qua loa lấy lệ thì anh cũng không muốn
làm.
Tôi đứng trong gió rét nhìn Trần Thanh Vũ ngồi lên xe, vô tình bỏ đi.
Đột nhiên tôi phát hiện, Trần Thanh Vũ rất xa, xa đến mức bất kể tôi cố gắng thể nào thì cũng không thể chạm vào anh được.
Tôi không từ bệnh viện đi về nhà, mà là về thẳng nhà mẹ đẻ.
Lúc tôi trở về, Huỳnh Sang đã ở nhà. Cả nhà đang ăn cơm, đột nhiên mẹ lại đi lấy cho tôi một bộ chén đũa, múc cơm cho tôi.
Nếu như là ngày xưa, tôi chắc chắn sẽ không có loại đãi ngộ này. Đây chẳng phải là bởi vì tôi cứu em trai nên mới được vậy sao.
 Mẹ thiên vị anh cả và em trai, tôi cũng biết nhưng mà ít ra phải biết phân biệt đúng sai. Chính vì mẹ thiên vị nên Huỳnh Sang mới có thể cả ngày không làm gì cả, chỉ cờ bạc gây rối.
Ngay trước mặt mẹ, Huỳnh Sang rất mạnh miệng, nói giọng bất mãn với tôi: “Chị, chị có nhầm không vậy? Em là em ruột của chị mà chị lại đánh em trước mặt anh rể, sao chị không chừa cho em chút mặt mũi nào hết vậy!”.
Sau khi tôi nghe vậy, lập tức căm giận nói: “Huỳnh Sang, em nghe cho rõ đây. Nếu như em không phải em ruột chị thì bây giờ xác của em đã bị ném xuống sông rồi”  “Được quá nhỉ, Huỳnh Bảo Nhi, chị lớn gan rồi có phải không? Sau khi gả tới chỗ nhà giàu kia thì tính tình càng khó chịu, có phải cảm thấy chúng tôi liên lụy chị không?” Huỳnh Sang nhìn tôi cười nhạo nói.
Sóng gió lại nổi lên
Tôi rất muốn nói phải.
Mẹ lập tức mắng: “Bảo Nhi, con đánh em trai con làm gì chứ! Nó vẫn còn nhỏ, khó tránh khỏi phạm phải sai lầm”.
lại đi, lần sau con sẽ không giúp nữa đâu” Tôi nhìn mẹ, cau mày nói.
 Cho dù tôi muốn giúp cũng không giúp được, chỉ bằng bản thân tôi thì căn bản không cách nào dọn dẹp thay Huỳnh Sang.
Trần Thanh Vũ đã nói đó là lần cuối cùng, anh nói chuyện trước nay đều không nói hai lời.
“Huỳnh Sang là em trai con, xảy ra chuyện thì lẽ nào người chị như con lại không giúp đỡ chứ? Mẹ đã dạy lại nó rồi, sau này nó sẽ không tái phạm nữa đâu” Rõ ràng mẹ bênh vực cho Huỳnh Sang.
Ăn cơm tối xong, mẹ kéo tôi vào phòng của bà. Sau khi trò chuyện lòng vòng thì mở miệng hỏi tôi tiền, hơn nữa còn là mười triệu.
Tôi giật mình tức khắc.
“Sao vậy? Con không đưa ra được sao?" Mẹ thấy tôi ngây ngẩn thì không vui nói.
“Mẹ... làm sao con có nhiều tiền như vậy chứ?" Tại sao vừa qua một năm, chuyện xấu gì cũng xảy ra trên người tôi.  “Làm sao con lại không có tiền chứ? Trần Thanh Vũ là cậu chủ của nhà họ Trần, con là cô chủ của nhà họ Trần. Mẹ không tin cả nhà họ Trần ngay cả mười triệu cũng không đưa ra được.” Mẹ nhíu mày, cho rằng tôi không chịu đưa tiền nên ngay lập tức sắc mặt rất khó chịu.
Sau khi tôi nghe vậy, bỗng nhiên bật cười: “Đó là tiền của nhà họ Trần, không phải là tiền của con”
“Con gả cho nhà họ Trần thì chính là người nhà họ Trần, chẳng lẽ số tiền này không lấy được sao” Mẹ cười lạnh một tiếng.
⬅ Trước Tiếp ➡