⬅ Trước Tiếp ➡
ở bên ngoài công ty đợi Diệu Hoa tan làm, cho dù xin việc không được thì tôi cũng phải cảm ơn cô ấy một chút cho nên mới hẹn cô ấy khi tan làm.  Trong quá trình chờ đợi, tôi nhận được điện thoại của tập đoàn Thời Quang.
“Chúc mừng cô Huỳnh Bảo Nhi, cô đã thông qua phỏng vấn của tổng giám đốc chúng tôi. Mời cô ngày mai.."  m thanh trong trẻo của nhân viên bộ phận nhân sự truyền đến.
Câu nói kế tiếp là gì tôi cũng nghe không rõ, nhưng tôi biết tôi đã thông qua phỏng vấn rồi!
“Đợi một lát, cô nói rằng trong cuộc phỏng vấn vừa rồi có tổng giám đốc của các cô nữa sao?” Tôi sửng sốt.
Mặc dù tôi không có kinh nghiệm công việc nhưng tôi cũng biết không thể nào lần đầu tiên phỏng vấn lại chính là tổng giám đốc phỏng vấn được.
Rốt cuộc là sao đây?
Chẳng lẽ Diệu Hoa nhờ quan hệ giúp tôi sao? Hoặc là tổng giám đốc của công ty nhìn thấy sơ yếu lý lịch của tôi thì lập tức phát hiện tôi là một nhân tài?
Tôi có chút vui vẻ.
“Đúng vậy” Nhân viên của bộ phận nhân sự cho tôi một câu trả lời khẳng định.
Cáp điện thoại, tôi thở phào nhẹ nhõm. Cho dù quá trình nhiều khúc mắt nhưng ít nhất tôi có việc làm rồi, tản đá trong lòng cũng rơi xuống.
Đại Diệu Hoa tan làm, sau khi gặp mặt thì cả hai cùng nhau đến cửa hàng tổng hợp rồi lên quán ăn trên lầu của cửa hàng tổng hợp để ăn cơm.
 Dọc theo đường đi, tôi không nhịn được nói cho cô ấy biết tin tức tôi đã được thông qua phỏng vấn. Nói liền một hơi không dùng được, huơ tay múa chân.
Cô ấy cũng rất vui vẻ, nhưng mà cố ý chế nhạo tôi: “Mình đã nói rồi, không phải chỉ là việc làm thôi sao? Tại sao cậu lại nhảy nhót giống như sinh viên mới tốt nghiệp như vậy chứ, kích động như vậy hoàn toàn không giống với một người phụ nữ thành thục.”
Tôi nghe vậy mới kiềm chế lại, cảm thấy quả thật mình làm hơi quá nhưng ngoài miệng thì không nhịn được tranh cãi: “Nhưng mà thật sự là sau khi tốt nghiệp, công việc chính của tớ chỉ là nội trợ. Đương nhiên tâm trạng sẽ giống với sinh viên mới tốt nghiệp rồi.”
 Thật ra thì từ khi gả vào nhà họ Trần, tôi chưa từng có loại tâm tình thiếu nữ này. Mỗi ngày cố gắng tỏ ra thành thục, tuân thủ các loại quy cũ, học làm một người phụ nữ nề nếp ăn không nói ngủ không nói.
Nếu như hôm nay tôi không quá vui vẻ như vậy thì tôi cũng quên mất bản thân đã từng là một thiếu nữ hoạt bát.
“Được rồi, được rồi. Cho phép cậu đắc ý một lần” Diệu Hoa dung túng tôi nói.
Đúng rồi, Diệu Hoa. Có phải cậu nhờ quan hệ giúp mình
không?" Tôi lại hỏi: “Tại sao hôm nay lại là tổng giám đốc phỏng vấn mình vậy? Hơn nữa, hỏi những vấn đề rất kỳ lạ”
“Không có, mình có năng lực lớn hơn nữa thì cũng không thể nào mới được tổng giám đốc tự mình phỏng vấn cậu” Diệu  Hoa cũng cảm thấy kỳ lạ: “Vậy hỏi cậu cái gì?”
“Vẫn luôn hỏi mình bản thiết kế phòng làm việc có phải là tự mình hoàn thành hay không? Tôi nói đúng sự thật.
“Có phải là tổng giám đốc rất thích tác phẩm thiết kế phòng làm việc của cậu cho nên mới phỏng vấn cậu không? Phòng làm việc của cậu tên gì nhỉ? Quay đầu nhìn lại” Diệu Hoa trừng mắt nhìn tôi nói.
 Chuyện tôi thiết kế phòng làm việc thỉnh thoảng có nhắc đến với Diệu Hoa, cô ấy biết cũng không nhiều.
Vừa muốn nói tên phòng làm việc cho cô ấy nhưng khi nhìn thấy hai bóng dáng phía xa xa thì giống như kim châm vào mắt tôi.
Trần Thanh Vũ cầm một chiếc nhẫn đeo lên tay Nguyễn Mỹ, Nguyễn Mỹ cười e thẹn ẩn hiện lúm đồng tiền như hoa, vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc.
Ngày tôi kết hôn với Trần Thanh Vũ, ngay cả một chiếc nhẫn anh cũng không hề cho tôi nhưng bây giờ lại giúp Nguyễn Mỹ chọn nhẫn.
Còn chưa ly hôn mà bọn họ đã chuẩn bị cho hôn lễ sắp tới
rôi.
Tôi cảm thấy bản thân thật buồn cười, đáng buồn đến tận xương tủy.
“Bảo Nhi, không sao chứ?” Diệu Hoa kéo quần áo tôi, lo lắng hỏi.
Tôi thở ra một hơi, giả vờ không thèm để ý nói: “Không sao, chúng tôi đi ăn cơm thôi.”
Không nhịn được quay đầu lại thì thấy dường như Trần Thanh Vũ cũng phát hiện ra tôi, ánh mắt lướt qua phía này.
Tôi kéo Diệu Hoa, chạy mất dạng.
Đến tập đoàn Thời Quang báo danh, tôi không ngờ cương vị của tôi lại là phó tổng giám đốc của bộ phận thiết kế. Hơn nữa còn là nhà thiết kế cấp cao của tập đoàn Thời Quang!
 Việc này khiến cho tôi cảm thấy khó hiểu, đã xảy ra chuyện gì tại sao không ai có thể giải thích lý do cho tôi mà cứ nói là tổng giám đốc quyết định.
. Hơn nữa, tổng giám đốc đã ra nước ngoài nên tạm thời không ở trong nước.
⬅ Trước Tiếp ➡