⬅ Trước Tiếp ➡
 
          Ánh mắt trực tiếp không hề né tránh, lạnh lùng nghiêm nghị đến mức khiến trái tim anh ta thắt lại, ngay cả nụ cười nơi khóe miệng cũng trở nên có chút cứng ngắc, ngay sau đó anh lập tức thu hồi ánh mắt lại.
 
          Lúc này, nam binh sĩ bên cạnh không hề chú ý tới vẻ mặt của anh ta, chỉ có chút bực bội thở dài, "Cậu cũng không phải không biết, đại đội trưởng của chúng ta chú trọng về nam binh sĩ bao nhiêu, nhìn đàn ông khắp nơi này mà xem, sao có thể có nữ binh sĩ đi vào đây."
 
          Sau khi nói xong thì phát hiện người trước mắt có vẻ mất tập trung, không khỏi huých anh ta một cái, "Này, nghĩ gì thế?"
 
          Người nọ a một tiếng, theo bản năng lại liếc về phía Tần Man, phát hiện cô đã quay đầu đi, lúc này trong lòng mới cảm thấy nhẹ nhõm đi không ít.
 
          "Hả, không nghĩ gì cả, chỉ là cảm thấy thế này, binh sĩ như chúng ta khi đến đại đội cũng không được nhìn thấy nữ binh sĩ, thật đáng tiếc."
 
          Người bên cạnh thấy dáng vẻ suy sụp tinh thần của anh ta thì nở một nụ cười ý tứ hàm xúc, "Cũng không hẳn. Lực lượng dự bị chính là biên chế nam nữ hỗn hợp, nếu cậu có thể đi vào thì có thể ngày ngày nhìn thấy nữ binh sĩ rồi."
 
          Người nọ nhìn anh ta một cái, lúc này mới hoàn toàn hoàn hồn lại, nói: "Cậu nói nghe dễ nhỉ, quân đội dự bị là nơi có thể tùy tiện tiến vào hay sao? Đây là toàn là nhân tài đi trăm dặm mới tìm được một mới có thể đi vào, phàm là nữ binh sĩ trong đó thì đều là một người có thể đánh ngã năm người, loại người như tôi vào đó thì chỉ có một chữ: Chết."
 
          "Cậu ngược lại cũng tự mình biết mình nhỉ."
 
          "Cút cút cút!"
 
          Sau khi hai người cười nói một lúc thì nghe thấy tiếng còi vang lên, vội vàng chạy về đội ngũ của mình.
 
          Chỉ là trước khi đi, cái người bị Tần Man nhìn chằm chằm đó lại quay đầu liếc nhìn Tần Man một cái.
 
          Cô trông cũng không có gì đặc biệt, một mình ngồi ở đó, yên tĩnh lạ thường.
 
          Chẳng lẽ vừa rồi là ảo giác của mình à?
 
          Ánh mắt lạnh lẽo không chút dao động đó, cho dù là bây giờ nhớ lại, cũng khiến anh ta cảm thấy trong lòng căng thẳng.
 
          Khoảnh khắc đó, anh ta có cảm giác như con mồi bị sa lưới.
 
          Chắc. . . . . . Là ảo giác nhỉ, hẳn là vậy!
 
          Anh ta tự an ủi mình bằng cách này, bước chân lại tăng nhanh hơn một chút.
 
          Tần Man ngồi ở đó, nhìn bước chân gần như đang hoảng hốt chạy trốn, trong ánh mắt lóe lên một tia khinh thường.
 
2 Không có sau này nữa
 
          Hai người kia cô biết, là hai người đưa cô về lần trước.
 
          Chỉ là, có gan nói xấu sau lưng người ta, nhưng ngay cả dũng khí nhìn cô lâu hơn một chút cũng không có.
 
          Tân binh bây giờ, thật sự là nhóm sau kém cỏi hơn nhóm trước.
⬅ Trước Tiếp ➡