⬅ Trước Tiếp ➡
Rốt cuộc cũng đã nói ra, nhưng chỉ có mình cậu biết tim của mình như sắp văng ra ngoài khi nói lên.
Vậy hóa ra Tô Đóa Đóa đoán đúng rồi, Nguyên Dật Lãng sở dĩ vẫn luôn giúp đỡ là bởi vì cậu thích cô. Chỉ là…
“Thật xin lỗi, Nguyên Dật Lãng.”
Cô không thích cậu ta, cô thích… trong đầu lại lướt qua gương mặt của chú hai. Cô rốt cuộc bị làm sao vậy, cô sẽ không thích chú hai.
“Ừm… không sao, anh cũng nhận ra em không có bất kỳ cảm giác nào đối với anh, chỉ là anh vẫn muốn thử một lần.” Nguyên Dật Lãng gượng ép mỉm cười, trong mắt đều là chua xót vì bị cự tuyệt.
“Thật sự rất xin lỗi, em vẫn muốn cảm ơn anh vẫn luôn gíúp đỡ em, nhưng mà… Em về nhà đây.” Cô không nên nghĩ đến chú hai, chỉ là gần đây cô đều không thể nhìn thấy hắn, ban ngày đi làm, buổi tối về nhà chú hai còn chưa có trở về.
Tổng cảm thấy có chút không quen.
“Đã nói không có việc gì mà, ngày mai gặp lại nhé.” Nguyên Dật Lãng cố tỏ ra là mình ổn, cậu ta lần đầu tiên thích một cô gái, vậy mà tỏ tình lại thất bại.
“Được rồi…” Tống Tịch cảm thấy rất có lỗi, cô đã làm tổn thương một người thật lòng. Nhưng mà không thích chính là không thích.
Đúng lúc Tống Tịch xoay người, đằng sau liền rơi vào một cái ôm ấm áp. Là Nguyên Dật Lãng ôm lấy cô.
“Thật xin lỗi, chỉ cần để anh ôm em một chút là được, em là người con gái đầu tiên mà anh thích, cho nên anh…” Nguyên Dật Lãng kìm lòng không đặng dùng mặt cọ cọ đỉnh đầu Tống Tịch.
“Nguyên Dật Lãng, mau buông tôi ra.” Tống Tịch tức khắc cảm thấy cực kỳ xấu hổ, cũng rất… không thoải mái. Khác xa cái ôm của chú hai, chú hai càng ôm càng cảm thấy ấm áp, càng ôm càng có cảm giác an toàn…
Không đúng, cô rốt cuộc bị làm sao vậy, tại sao gần đây lúc nào cũng nhớ đến chú hai vậy?
Tống Tịch bất đắc dĩ tránh không thoát khỏi, chỉ có thể tức hộc máu hét lên: “Nguyên Dật Lãng, mau thả tôi ra.”
“Thật xin lỗi…” Nguyên Dật Lãng miễn cưởng buông tay.
“Tôi sẽ…” không thích anh, lời không thể thốt ra hết. Đôi mắt lơ đãng đảo qua một nơi, cả người Tống Tịch lập tức cứng đờ người.
Xe Porsche quen thuộc, dừng lại ngay phía đối diện. Dù cho là buổi tối, nhưng nhờ vào ánh đèn của cửa sổ hàng ghế sau, cô thấy được một gương mặt quen thuộc.
Đó, là chú hai! Ánh mắt phức tạp của hắn nhìn qua, vẻ hung ác trong đôi mắt khiến cho khuôn mặt nhỏ của Tịch Tống trở nên tái nhợt.
⬅ Trước Tiếp ➡